Truyện anh sẽ yêu em mãi chứ?

To view this video please enable JavaScript, and consider upgrading to a web browser that supports HTML5 video


Hôm nay là noel, lạnh khôngthể tả... Ngoài đường cây như đóng băng, và gió thì không kịp thở nữa... Mọivật như cuốn vào trong lớp vỏ ấm áp để tránh xa hơi lạnh mùa đông. Noel năm naycũng giống như noel mọi năm, tôi ở nhà, gói ghém những món quà và chờ qua noelsẽ tặng! Tặng quà là sở thích của tôi, nhưng ra khỏi nhà đêm giáng sinh là mộtđiều làm tôi sợ hãi... Ngày này... tôi luôn có cảm giác buồn tủi cực độ...

Bạn đang xem: Truyện anh sẽ yêu em mãi chứ?

Có lẽ là vì đã mấy năm nay,trước noel tôi luôn mất đi một vài thứ... ừm... một vài thứ ư? Không! Một vàingười quan trọng!

Tôi cũng không biết có nênđánh giá họ quan trọng với tôi như thế không? Bởi vì cái sự quan trọng họ đemđến tiêu cực chứ chẳng hề tích cực...

1. Noel thứ nhất - cafe bốc khói!

- Anh sẽ yêu em mãi!

- Thật chứ?

- Anh không bao giờ nói dốicon gái!

Gió vẫn cứ thổi qua mắt làmtôi buồn ngủ, dựa vào lòng anh nghe Tristess Amour, trong một quán cafe ấm...Tôi cảm thấy hạnh phúc cho những lần mãi mãi mà anh đã nhắc đi nhắc lại với tôi...Yêu nhau đã ba năm rồi, những gì anh đem lại không hẳn hoàn toàn là tiếng cười,nhưng luôn là dịu dàng và ngọt ngào... Dù có một vài lần tôi phải khóc, nhưngnước mắt giúp tôi nhẹ lòng và quên mau những lỗi lầm mà anh mang đến...

Tôi thích Moza, thích nhạccổ điển... thích tiếng piano thanh thoát, thích những điều nhẹ nhàng... và tôiyêu anh vì anh là gió chứ không là bão...

Mỗi ngày tôi đến quán cafenày, có thể một mình khi anh bận bịu... có thể với anh, khi anh rảnh rỗi hơn...Nhưng tôi đến đây mỗi ngày... bởi không gian làm tôi trầm lại!

Một tháng trước noel, tôi hìhục học đan khăn, những mũi kim xuyên lệch lạc, đau hết cả tay... Tôi thấy đankhăn thật là khó... Nhưng tôi muôn đan cho anh, để anh cảm nhận được hơi ấm đótừ bàn tay tôi ^^...

Phải mất một thời gian dàiđể tôi quen với từng mũi đan, và phải mất chừng ấy thời gian tôi mới có thể đanra một chiếc khăn... không đẹp lắm!

Nhưng tôi vẫn rất tự hào vềmình, một hộp quà xinh xắn chứa đựng bao nhiêu tình cảm tôi dành cho người tôiyêu, và nó không còn chỉ là tình cảm nữa, nó là công sức suốt một tháng học hỏivà "lao động miệt mài"... Nghĩ đến đây, tôi phì cười vì cái sự trẻcon của mình... Yêu nhau ba năm, noel anh toàn đi xa cả, chỉ có năm nay mớiđược gần anh, nên món quà cũng cần phải đầu tư chứ nhỉ?

Tôi hí hửng đến "quáncafe của chúng tôi"... chờ anh đến...

Tôi đã chờ ở đó bao lâu ngàyhôm ấy, tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ nhớ noel năm đó mưa và rất lạnh, tôiướt sũng và ốm suốt hai tuần liền sau đó! Anh không đến và cũng sẽ chẳng baogiờ tôi nhìn thấy anh nữa... Không phải vì anh đã chết, mà trong tim tôi anh đãvỡ vụn rồi... Nếu đó chỉ là một lần trễ hẹn, tôi sẽ buồn hai ngày rồithôi! Nếu đó chỉ là một sự "quên" tôi sẽ buồn hai tuần vì sự vô tâmấy... Nếu đó chỉ là... Ừm... nhưng không, anh không trễ hẹn và anh cũng chẳngquên chỉ là anh không đến... Và thế là vì anh không đến nên tôi sẽ nhớngày đó để đau cả đời...

Tôi chưa bao giờ nghĩ ngườiyêu mình có thể ngủ với người con gái khác vào đêm noel... Cho dù yêu nhau banăm nhưng tôi vẫn không đủ tự tin để dâng hiến... Tôi cảm thấy mình quá nhỏ béđể đáp ứng nổi những thứ gọi là nhu cầu ấy... Và chẳng lẽ chỉ vì tôi chưa sẵnsàng mà anh vội vàng bước trước...

Đêm hôm ấy, anh đã thỏa mãntrên giường cùng với ai đó, xinh đẹp và biết chiều chuộng anh hơn tôi! Tình dụclà một món quà giáng sinh tuyệt vời hơn chiếc khăn len quê mùa tôi đã cố côngvà gắng sức... Nhưng tôi vẫn phải tặng nó cho anh, vì nó thuộc về anh, chiếckhăn mà khi tôi đan tôi đã nghĩ tới nụ cười của anh và gói nó vào trong đó...giờ đây tôi khóc vì tôi đã đan nó cho anh... Tôi gửi chiếc khăn kèm một mảnhgiấy nhỏ, nguệch ngoạc dòng chữ: "Anh sẽ yêu em mãi chứ?"

"... Forever and one I will miss you

However, I kiss you yetagain."

Một mùa giáng sinh lạnh lẽoqua đi hằn vết cứa trong tim tôi sâu hoắm! Tôi cũng chẳng muốn nhớ tới sự dạikhờ trong trắng của mình nữa... Mỗi khi ngồi nghe những tiếng rên cổ điển củapiano, vang lên đâu đó bên tách cafe giữa đông nghi ngút khói... tôi lại nhớđến anh với đem Noel ướt sũng ngày nào...

2. Xmas thứ hai - con đường dài mê mải:

"... So hard I was trying

Tomorrow I"ll still becrying

How could you hide your lies

Your lies..."

Tháng chín năm sau, tôiyêu một người con trai khác! Anh ấy thực sự tốt với tôi nhưng tôi vẫn có chútcảnh giác đề phòng! Mối tình thứ nhất đặt biết bao nhiêu kì vọng... còn tan tácvà vỡ nát... Sao tôi dám lại tin tưởng khờ dại mãi...

Yêu anh, tôi không ngồitrong quán cafe ngút khói... nghe Moza, hay Sonat của Beth thanh thoát phát ratừ máy nghe đĩa cổ... Yêu anh, tôi ngồi trong căn phòng của anh... lắng nghe vànuốt trọn từng phím đàn... tiếng piano nhẹ nhàng vang khi bàn tay anh lướt quadịu ngọt...

Và tôi lại nghe TristessAmour, bản "Tình buồn" mà tôi đã thích từ xa xưa... của một ngườinhạc sĩ đầy u uất... Tôi nghe để đón nỗi buồn hay nghe để rút nỗi buồn ấy ra...Tôi không rõ...

Anh thích Beth hơn, anhthích sonat 14... nhưng anh vẫn thường theo sở thích của tôi, chơi bản Tìnhbuồn... Anh nói với tôi rằng, chúng tôi sẽ không có một mối tình buồn vì anhyêu tôi nhiều lắm... sẽ kết thúc bằng một bản tình ca... và sẽ là một đoạn ngânnga có hậu... Anh sẽ yêu tôi mãi! Yêu đến khi cả hai ngừng thở...

Tôi hiểu tình yêu nghệ sĩ!Tôi hiểu tình yêu của những anh chàng như anh... đến rất nhanh và đi rất vội!Kinh nghiệm một lần đau làm tôi đuối sức... Tôi không thể đuổi kịp tình yêu anhdành cho tôi...

Noel năm ấy, chúng tôi yêunhau được hơn ba tháng! Anh muốn dời ngày kỉ niệm ba tháng vào chính noel để làmột dịp thật đặc biệt! Anh yêu không khí tình nhân của những ngày lễ như thếnày...

Anh muốn làm tôi bất ngờ,tôi biết điều ấy...

Tám giờ tối, anh đến nhà,đón tôi đi... Ngồi trong ô tô, thấy anh cười tủm tỉm... tôi có chút bối rốihoang mang... Lòng tôi khẽ nhói lên như điện xẹt khi nhớ về noel một năm vềtrước và tiếng mưa lại dội về làm tôi buốt từng kẽ xương... Tôi co người lại...suy nghĩ và lặng im... Chiếc xe này sẽ đưa tôi về đâu?

Biệt thự ngoại thành, đơn lẻxa trung tâm thành phố... Tôi giật mình khi anh vỗ nhẹ vai tôi... Chúng tôibước vào... Mọi thứ thật đẹp đẽ và mờ ảo... Anh nói tôi ngồi xuống... Anh lạigần bên piano, chơi một bản nhạc lạ lùng... Tôi chưa nghe nó bao giờ... tôi chỉbiết âm thanh ấy thật ngọt! Anh nhìn tôi, cười: "Dành tặng riêngem!"... Sự lãng mạn này làm tôi sợ... và cũng làm tôi áy náy nữa... tôichẳng chuẩn bị gì cho anh, dù chỉ là một món quà bé xíu...

Anh lại gần bên tôi... tôichưa bao giờ thấy run như lúc ấy... tôi sợ... tôi sợ cảm giác khi biết ngườidàn ông này sắp hôn mình ngay khi ấy... Anh nhẹ nhàng và dịu dàng quá làm tôichỉ muốn đẩy anh ra thật xa... Anh nói: "Anh sẽ yêu em mãi!"... Rồiôm chặt tôi... tôi ngã ra ghế salon và cảm thấy cái gì đó quá nặng trên thânmình... Tôi cựa quậy như muốn vùng ra, không còn nghe nổi những lời thiết thamà anh đang nói nữa... Nhưng anh ghì chặt tôi lại... Và tôi khóc... "Anhnói sẽ mãi yêu em cơ mà?"... Tôi nói câu đó trong vô thức, rồi dùng hếtsức bật dậy chạy đi... Tôi nghe thấy tiếng anh gọi tôi... Tôi nghe thấy bướcchân anh theo tôi vội vàng xin lỗi...

Tôi cứ chạy thục mạng trongcơn hoang mang giữa trời tối và đường vắng vẻ không rõ lối... Con đường cứ trảidài mê mải và tôi chạy mãi không biết đi về đâu... Đó là điều cuối cùng tôi cònnhớ về ngày hôm đó...

Sáng hôm sau, tôi ở trongbệnh viện! Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với mình! Tôi thấy anh bên tôi,nắm tay thật chặt... Tôi mở mắt, vội vàng rút tay lại và nhìn anh bàng hoàng...

Xem thêm: Đi Đu Đưa Đi Đu Đưa Đi - Lời Bài Hát Đi Đu Đưa Đi

Vì sao anh ép em khi em chưasẵn sàng...

Im lặng!

- Vì sao anh không nói vớiem...

Vì sao anh làm vậy? Im lặng.

-Vì sao?

- Anh xin lỗi, mình chia tayđi!

Tôi cười:

- Anh nói là anh sẽ yêu emmãi...

Chúng tôi không còn gặp lạinhau nữa ngay sau khi tôi ra viện! Ngày noel, biệt thự, bản nhạc, anh và phốdài... mãi mãi biến mất khỏi cuộc đời tôi...

Đàn ông luôn là một dấu chấmhỏi to đùng với tôi... Ra đi vì thân xác... vậy họ đến bởi cái gì?

3. Giáng sinh thứ ba - món quà vỡ vụn!

Tháng mười một, tôi lại cóngười yêu mới! Cứ như một sự thúc giục bản năng... Anh đến khi tôi đang cảmthấy cô đơn và buồn bã chuyện gia đình... Anh không lãng mạn, cũng chẳng dịudàng và càng không tinh tế! Tôi không yêu anh! Cũng giống như tôi không yêungười thứ hai của mình...

Nhưng có lẽ bởi vì anh kháchai người đàn ông kia... Anh không nhẹ nhàng và sâu lắng như họ! Ở bên anh, tôisẽ vi vu trên những con phố lạnh đến tê người, chứ không phải ngồi nghe Moza,Beth hay Vivaldi... Thậm chí anh còn không biết họ là ai... Anh không quan tâmđến tôi nhiều! Điều đó làm cho tôi cảm thấy thiếu thốn tình cảm kinh khủng...Nhiều khi còn thấy tủi thân và muốn khóc thật to... Và khi đó, tôi biết rằngmình đã yêu anh... yêu anh nên mới muốn được anh chăm sóc nhiều như thế...

Anh nói với tôi rằng, anhyêu tôi theo cách riêng của anh... Anh yêu tôi, và điều đó là mãi mãi, chắcchắn... Dù bất cứ ai có nói rằng anh không yêu tôi, thì tôi chỉ cần biết và anhcũng hiểu rõ rằng, anh yêu tôi. Thế là quá đủ rồi...

Chúng tôi ngủ với nhau vàotuần thứ hai yêu nhau! Thế là hết đời trinh trắng... Tôi chẳng hiểu sao mìnhlàm như vậy nữa... Cũng chẳng biết rằng tôi có tiếc nuối điều đó hay không? Chỉnhớ lúc đó tôi đau lắm... Câu hỏi đầu tiên anh hỏi tôi khi tôi đang cuộn trònmình vì đau và xấu hổ là: "Tại sao em không ra máu nhỉ?"

Tôi cứng đơ người một lúc...Anh quàng tay ôm tôi cười: "Anh yêu em lắm, ngốc!"... Tôi nằm quaylưng lại phía anh, nắm lấy tay anh thật chặt: "Anh sẽ yêu em mãichứ?"...

Chúng tôi yêu nhau có khánhiều sóng gió, tôi cố hết sức để quan tâm và chăm chút cho tình yêu của mình!Nhưng dường như mọi thứ chẳng hề đơn giản và tôi luôn vấp váp để làm anh bựcmình, đôi lúc anh trách móc... nhưng cũng có khi anh im lặng và bỏ mặc tôi...

Noel năm đó, tôi chờ đợi mộtsự khởi đầu mới mẻ... Tôi muốn được nằm trong vòng tay ấm áp của anh, để đónlấy hơi ấm từ anh và cảm thấy mình hạnh phúc... Thế là quá đủ với tôi! Mọi nỗiđau sẽ qua... và anh sẽ là người hàn gắn tất cả! Sẽ chẳng còn âm thanh củaMoza, sẽ chẳng có tiếng đàn piano vang xa vô vọng... Nhưng noel sẽ có... bàntay anh dành riêng cho tôi ấm nóng...

Trước noel hai ngày, chúngtôi cãi nhau... Cũng không hẳn, tôi giận anh bỏ mặc tôi đi với bạn bè... Anhhùng hổ và hung hãn bỏ đi... Mặc cho tôi gọi và chạy theo anh mệt nghỉ... Anhtránh mặt tôi suốt hai ngày sau đó... Anh không muốn gặp tôi...

Tối noel, tôi nôn dữ dội...Tôi nhắn tin cho anh, anh không trả lời... gọi điện thoại chuông cứ reo và anhcứ dập máy... Thất vọng và chán nản, tôi bước ra đường một mình trong cái lạnhđêm noel... Đứng dưới nhà thờ... ngước nhìn Chúa và khóc! Tôi là người duy nhấtkhóc trong chốn hạnh phúc đông đúc ấy...

Hôm sau, anh vẫn không liênlạc cho tôi, còn tôi thì cứ nôn dữ dội mà chẳng thể ăn gì! Tôi chợt cảm thấy lolắng cho những đợt nôn khan kéo dài của mình và sững sờ khi nhớ tới chu kì khôngchịu đến! Tôi mua que thử, và lén lút kiểm tra... hai vạch... tôi không biếtlàm gì... cứ nhìn que thử mà lòng bao xáo trộn...

Tôi nhắn tin nói muốn gặpanh, có việc quan trọng... Anh không trả lời...

Tôi bước vào bệnh viện vàbước ra... đi vào rồi lại đi ra... như một người điên vậy... Tôi chạy ra đường...đầu óc quay cuồng không biết giờ này anh ở đâu! Tôi muốn gặp anh để ôm anhchặt, tôi muốn xin anh chút sức mạnh để cho tôi biết con của chúng tôi sẽ rasao... Đường đông và tôi say trong giá lạnh... tôi loạng choạng bước đi... Ngã!

Lần thứ hai, tôi tỉnh dậytrong bệnh viện. Chẳng có ai bên tôi cả... Tôi vội vàng sờ vào bụng mình... Tôigào lên... Y tá vội vã chạy đến! "Chuyện gì thế này? Con... con..."Chị y tá nắm tay, nói tôi bình tĩnh... chị ấy nói rằng tôi bị tai nạn xe... bịchấn thương và gãy xương nữa... nhưng nhẹ thôi... còn... đứa bé... chị ấynói... xin lỗi...

Tôi bắt đầu hiểu chuyện gìđang xảy ra... tôi im lặng trơ trọi trong bệnh viện chờ ngày ra... Tôi viết chocon tôi một lá thư sau ngày ra viện, và chôn nó dưới đất trước cửa nhà...

"Mẹ xin lỗi... Mẹ xinlỗi... mẹ đã có lỗi vì yêu nhầm người! Mẹ đã sai vì yêu bố con, một người đànông tồi... mẹ xin lỗi vì mẹ đã bỏ rơi con, tình yêu của mẹ... "

Lá thứ rất dài và nhoè nhoẹtchữ vì nước mắt tôi ướt đẫm...

Và món quà cho anh tronggiáng sinh năm ấy là, cái chết của con chúng tôi mà đến giờ anh vẫn vui vẻ vìchưa từng biết đến!

Tin nhắn cuối cùng tôi nhắncho anh: "Anh đã giết chết đứa con chưa thành hình! Anh đã giết chếttình yêu em thoi thóp! Anh sẽ yêu em mãi ư?"

...

Sau khi ra viện tôi khôngcòn gặp anh nữa... Những người đàn ông vẫn bạc bẽo thế phải không? Chẳng cầndứt khoát nhưng cứ tự động quên đàn bà! Tôi đứng giữa mùa đông và cười nhưngười cuồng loạn... Thế đấy! Cuộc đời là thế đấy! Hai người đàn ông trướckia, bỏ tôi vì tôi giữ gìn, người đàn ông cuối cùng, ra đi khi đã "xongxuôi" với tôi tất cả! Tôi nắm chặt kí ức về những tình yêu tôi có...ném nó thật xa và cười khoái trá... Mất và chẳng còn gì cả... Mọi thứ ở quá xaxôi, tất cả... ở quá xa tôi...

Anh sẽ yêu em mãi ư?

Và anh, anh sẽ yêu em mãichứ?

Những lời nói đau nhói timem...

"... Here I am

Seeing you once again

My mind"s so far away

My heart"s so close to stay

Too proud to fight

I"m walking back into night

Will I ever find someone tobelieve?"

Em nhận ra một chân lí đúngđắn hơn bất kì chân lí nào... Đó là... anh là đàn ông! Và vô tình, đàn ông sinhra đã gắn liền chữ "bạc"!