TRUYỆN MA KHÔNG NGHE LÚC NỬA ĐÊM

Liên tiếp mấy ngày nay, cứ vào lúc nửa đêm sẽ ngủ ngon lành Tâm tự dưng giật cả tim lúc nghe đến tiếng chuông điện thoại réo ầm ĩ. Mắt nhắm đôi mắt mở trung khu bấm vật dụng nghe thì vị trí kia đầu đây vẫn ngưng cuộc gọi. Bị quấy rồi giấc ngủ mấy đêm như thế, Tâm mới để bụng tức tối, chứ không hề thì anh cứ tưởng ai đó nửa tối lơ mơ ngái ngủ rồi bấm lộn số.

Bạn đang xem: Truyện ma không nghe lúc nửa đêm

*

Hôm nay quá trình ở xưởng nhiều hơn thế gấp đôi, vì thời điểm cuối năm cơ sở cần giao toàn bộ lượng hàng ứ đọng đọng, buộc phải Tâm cảm thấy mệt mỏi, stress vô cùng. Sau khoản thời gian căm nước kết thúc xuôi vai trung phong rút về phòng ngủ sớm. Vai trung phong cùng trọ một đơn vị với bốn giới trẻ nữa, họ hồ hết là công nhân của một sở may mặc. Ngôi nhà có năm chống riêng biệt, mỗi phòng chỉ độ 20 thước rưỡi vuông, đầy đủ trải tấm chiếu và kê một chiếc tủ nhỏ. Mọi việc nạp năng lượng uống lau chùi đều trong triệu chứng sinh hoạt tập thể, nếu ai không tham gia thì tự ra bên ngoài ăn uống.

Chuông đồng hồ đeo tay đổ một tiếng gọn khô, đang nửa đêm về sáng. Mọi người đều yên ổn giấc được một dịp rồi. Trong phòng của Tâm bất chợt vang báo cáo nhạc chuông điện thoại, Tam biếng nhác không thèm nhấc máy, anh nghĩ vững chắc một chốc thôi nó đã ngưng. Tuy vậy tiếng nhạc cứ nheo nhéo bên tai khiến anh phần bực mình, phần sợ làm cho phiền tới rất nhiều người, cần mắt nhắm mắt mở trung ương mò tay xuống dưới gối lấy cái điện thoại:

– Alô!

– ……h…..h…h….

Bên cơ đầu dây không tiếng vấn đáp , mà lại chỉ vang lên thứ music gì giống như ai đó sẽ thở rất khó khăn khăn. Tâm cố gắng lắng nghe cơ mà không rõ được, anh lạnh lòng to tiếng hơn:

– Alô?

Phía mặt kia bất chợt vang lên tiếng tin, tin, tin….. Cuộc gọi đã biết thành ngắt. Tâm tức bực tắt máy luôn luôn chon khỏi phiền, anh kéo chăn chùm bí mật đầu định bụng sẽ được ngủ tiếp cho tới sáng. Vậy nhưng tiếng nhạc chuông của trung khu lại vang lên lanh lảnh giữa tối khuya có tác dụng anh giật phun cả người. Tâm tình ngủ hẳn, tim đập loạn xạ anh ngồi bật dậy nhìn tia nắng phát ra từ chiếc smartphone cầm tay bé bỏng tí mà vừa mới qua anh vẫn tắt nguồn rõ ràng. Nó như thứ ánh nắng ma nghịch giữa buổi tối làm tâm hãi hùng, anh hốt nhiên nhớ lại giờ thở ngăn cách khi nãy… toàn bộ chuyện này là sao? Giọng nữ ca sĩ hát trong nhạc chuông cứ nheo nhéo vang lên lanh lảnh giữa bầu không khí im phăng phắc.

– trọng tâm ơi! Sao mày ko nghe điện thoại đi?! Ồn quá!


Giọng thằng Bình lè nhè, tức bực cất lên làm vai trung phong vội rubi bấm ngắt cuộc điện điện thoại tư vấn tới, ngừng nah demo bật màn hình lên thì nó buổi tối thui, máy vẫn trong chứng trạng tắt nguồn. Tâm ban đầu thấy lạnh không còn tay chân, anh nghĩ hiện giờ nhét nó sâu dưới gối rồi chạy qua chống thằng Luân ngủ ké. Nhưng chưa kịp thảy cái điện thoại xuống chổ chính giữa đã đơ bắn fan lên một lượt nữa, cái điện thoại lại sáng sủa lên và rung vào tay anh, lần này không có tiếng hát của nhạc chuông nữa. Dù sợ trọng tâm nghĩ bắt buộc nghe một lần tiếp nữa xem chiếc trog khó hiểu gì đang diễn ra với anh. Trung tâm thu hết kiêu dũng bấm máy, anh kề liền kề lỗ tai:

– Alô?

– ….h…h…h…Á Á Á Á Á!!!!….

Tâm tá hỏa buông điện thoại thông minh rơi xuống chiếu, anh cảm thấy mong nghẹt thở. Giờ la thất thanh ấy quá thân thuộc với Tam, bởi vì nó cứ lởn vởn trong trí tuệ anh suốt một tháng nay. Ko biết bọn thằng Bình , Luân, Hiếu, Bảo tất cả bị ám hình ảnh giống trọng điểm không, anh quăng quật chiếcđiện thoại nằm lẻ tẻ trên khía cạnh chiếu chạy cấp sang phòng thằng Luân:

– Luân! Luân! mi ngủ chưa?

– Gì vậy mày? Sao ko ngủ đi?

Giọng Luân khá bực lúc bị phá giấc ngủ, vai trung phong sà xuống chui vô kéo mền trùm chung với Luân. Luân không thể tinh được quay qua:

– Gì vậy? mày làm cái gi mà run như mới chạm chán ma vậy Tâm? về bên cạnh ngủ đi! Ngủ bình thường chật lắm tao không ngủ được.

– bé Thảo mới gọi mang đến tao!

Giọng vai trung phong run như sẽ lên hit rét, nói kết thúc Tâm ôm Luân cứng ngắt. Vậy mà trung ương vẫn thấy mình ko kềm được cơn run bắn bắt nguồn từ ở bên trong. Giờ đồng hồ la thất thanh kia vang lên trong smartphone y như thật, vì…. Tâm dường như không thể quên được nó.

Xem thêm: Mãn Nhãn Cùng Bộ Ảnh Hoạt Hình 3D Đẹp,Ấn Tượng,Chất Lừ, Hình Ảnh Đẹp 3D Hoạt Hình Ấn Tượng

– mi sao vậy? mi đừng làm tao sợ nghe Tâm! mày ko được thông thường hả?

Luân quá bất ngờ tột độ lúc nghe tới Tâm bảo như thế, anh bật dậy tốc mền, lôi trung ương cùng nhảy dậy. Trông trọng tâm xanh mét, Luân không hiểu nhiều có chuyện gì đã xảy mang lại với Tâm, nó đang sợ hãi thật sự.

– thật mà! Tao nghe giọng của nó tao biết liền.

– Trời đất! bé Thảo làm sao nói được cơ mà mày nghe giọng nó cơ chứ? mày chơi dai quá Tâm!

– Tao ko đùa! Nó thét lên muốn rách nát cả màng tai tao phía trên nè.

– mày đưa điện thoại cảm ứng thông minh đây tao coi!

– Tao sợ hãi quá quăng nóở bển chạy qua mày, mày ước ao thì qua nhưng lấy.

Luân vứt đi, một chốc Luân cù lại:

– ngươi giỡn với tao hả Tâm? Điện thoại mày ngúm từ không lẽ rồi.

– Đúng rồi! Tao tắt đó. Vậy nhưng nó vẫn reo mới lạ.

– hai thằng này cỗ không cho tất cả những người khác ngủ hả tụi bây?

Tiếng thằng Bình lại cất lên dường như bực mình. Luân không biết thực hư núm nào, dẫu vậy trông trọng tâm thật sự đã sợ điều gì đó. Luân bảo bé dại với trung ương rồi nằm xuống:

– Thôi mày ngủ đó cũng được, thay ngủ đi cho tụi nó ngủ, ko tụi nó la bây giwof. Mai rồi tính!

Luân bảo trung khu vậy nhưng bây chừ tới phiên anh lại ko ngủ được, nởi trong trái tim Luân hiện giờ đang hối hận không ít về vấn đề làm của chính mình trong đêm tối ấy. Toàn bộ chỉ bởi bữa nhậu mừng thắng độ đá banh mà lại ra, cả đàn như đầy đủ thằng fan lạc mất lương chổ chính giữa khi rượu đã ngấm vô số vào người, và bé ma men chỉ trực chờ bao gồm thế để thúc giục họ có tác dụng chuyện đụng trời cơ mà khi tỉnh giấc ra họ không tưởng tượng nổi rằng chủ yếu họ đã có tác dụng những việc ấy.

Thằng trọng tâm ôm Luân cứng ngắc, nó nằm yên không viên cựa, nhưng cứng cáp mẩm là nó không thể ngủ được, nó là đứa nhát duy nhất đám. Luân cũng không tài làm sao chợp đôi mắt được, chất xám cứ lưu ý đến lung tung cả lên. Luân bỗng nhớ lại những gói khoai mì nóng nhưng thỉnh phảng phất Thảo hay làm bếp từ chống trọ rồi gói khía cạnh mang qua xưởng cho bọn Luân ăn uống sáng. Dặc biệt thời gian nào đàn Luân cũng nhận tất nhiên gói khoai mì một nụ hiền hậu bở Thảo ko nói được. Vậy mà… Đúng thiệt là đàn Luân bị mất không còn lý trí. Cả Luân và chổ chính giữa đồng lag bắn người lên khi dòng điện thọa trong túi quần Jean của Luân treo trên móc bỗng dưng keu lên lanh lảnh. Luân quýnh quáng, ru rẩy lúc nghĩ cho tới chuyện vừa xảy ra với Tâm, Anh lọng cọng chưa kịp móc túi rước nó ra thì nghe giọng thằng Bình chửi to:

– nhỏ bà nó! bộ tối nay tụi bây ko cho bạn bè ngủ hay sao? không còn thằng này có smartphone lại đến thằng tê vậy? Rồi sao không tắt sản phẩm công nghệ dùm nhỏ đi cha, nhằm nó hát om sòm hoài vậy? mày chết rồi hả Luân?

nghe Bình chửi to lớn đến thế nên cả đám phần nhiều lục đục thức dậy, Bảo lò mò trong bóng tối đốt điếu thuốc rít một hơi dài rồi lầm bầm:

– lắp thêm thằng này buổi tối nay làm cái trò khỉ gì vậy tụi bây? cỗ tụi bây mới gồm “Ghẹ” hả, sao hẹn hò khuya vậy?

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện lòng trường đoản cú trọng bằng cách ghi mối cung cấp thailantour.com cùng tên tác giả khi rước truyện đi bất kể đâu
*