MỘT CÂU CHUYỆN THÚ VỊ

Cuối cùng thì công việc cũng xong, thiếu nữ bay chuyến bay đêm để về với con thanh nữ như hay lệ. Nhưng chuyến bay này không tồn tại anh cùng đi với chị em từ trường bay vào thành phố, rồi chia tay nhau ngơi nghỉ cổng khu bên nàng. Chuyến bay này phái nữ sẽ về đến thành phố lúc nửa đêm, 1 mình với nỗi bi tráng trĩu nặng…

Thế nhưng…

Vừa mở máy điện thoại cảm ứng lúc xuống trường bay thì ngay lập tức thiếu phụ nhận được lời nhắn của anh: “Hạ cánh hotline cho anh”. Phụ nữ trố ánh mắt tin nhắn, rồi nhìn đồng hồ, 12h30p. Anh nhắn cho đàn bà lúc nào? Và gọi anh vào khung giờ này sao? Anh biết quá giờ cô gái về đến thành phố mà? giỏi anh nhắn nhầm mang đến ai? phân vân một lúc người vợ nhắn lại: Nhắn mang lại em tuyệt nhầm?

Ngay nhanh chóng chuông smartphone của bạn nữ reo, là anh:

– Anh đang ở sân bay, em ra bọn họ về luôn

– Sao anh làm việc đây? Anh về từ sáng sủa mà?

– Chuyện nhiều năm lắm, nói sau đi, em lấy hành lý ra nhanh lên nhé.

Bạn đang xem: Một câu chuyện thú vị

Không đọc sang người vợ cuống cuồng mang lại chỗ đem hành lý. Nhìn những cái vali dịch rời trên bằng chuyền nàng cảm xúc chúng đang nhích từng tí từng tí chậm chạp, cảm hứng như hàng cố kỉnh kỉ trôi qua mà tư trang hành lý của cô bé cũng chưa xuất hiện.

Rồi nàng kéo tư trang hành lý đi gần như là chạy ra cửa, cô nhân viên cấp dưới soát vé cũng phải kinh ngạc trước cách biểu hiện vội vã của nàng.

Trong ánh nắng yếu ớt ở sân bay lúc về đêm, đàn bà nhìn thấy anh đứng dựa sườn lưng vào một chiếc taxi. Bạn nữ lao mang lại rồi đứng thở trước phương diện anh:

– Sao anh lại ở đây?

Anh ko trả lời, lấy hành lý từ tay con gái rồi call anh xe taxi mở cốp xe cho vào, thiếu nữ nhìn thấy cả hành lý của anh trong đó. Còn chưa kịp định hình, phái nữ lại nhận ra anh cầm tay nào như lôi nàng vào xe cùng bảo anh lái taxi đến xe vào thành phố.

– mệt không?

– Em bình thường

– Ông G hotline cho anh rồi, bọn họ lại thắng

– thuở đầu chúng ta cũng nghĩ về là chiến hạ mà

Nàng nhận ra anh vẫn di động nàng, bạn nữ chuồi chuồi tay như kiểu gỡ nhẹ để anh không nhận thấy nhưng anh đã nhận được ra, xiết chặt hơn.

– nhớ anh không?

– Em ko – nữ nói như thể là thiếu phụ cố từ bỏ nói với mình chứ không hề phải trả lời anh

– Anh lưu giữ em, phạt điên lên được – Anh kẹ vào tai thanh nữ nói như hại anh lái taxi nghe thấy.

Nàng thấy hoảng loạn, cả vì chưng hơi thở của anh phả vào tai nàng, cả vì cảm hứng quá gần gũi với anh, cả bởi vì mùi nước hoa cực kì hấp dẫn của anh, cả vày câu nói mà phái nữ nghĩ thiếu nữ nghe nhầm…– Em đừng nói gì, lát nữa họ sẽ thì thầm này. Em ngủ đi.

Rồi anh dịch gần cạnh hơn vào người nàng, lấy tay đỡ đầu đàn bà xuống vai anh. Phụ nữ lim đi, cứng đơ, không dám nhúc nhích như thế suốt quãng đường từ sân bay vào thành phố, cùng tỉnh lại khi nghe anh taxi hỏi về đâu, anh trả lời: về phố H – là nơi văn phòng thao tác làm việc của anh và nàng.

– Ơ em về nhà.

– Qua doanh nghiệp rồi về

– Vâng

Anh bảo đảm ngạc nhiên khi thấy anh và bạn nữ về văn phòng công sở lúc nửa đêm, anh lý giải là phải xong xuôi việc gấp cho 1 ngày mai. Rồi anh kéo tay nàng vào thang máy, kéo tay thiếu phụ vào văn phòng công sở anh cùng với hành lý. Thời gian vào phòng, anh new buông tay nàng, chỉ vào ghế sofa:

– Em ngồi đi, anh trộn cafe.

– Để em

– Em ngồi đi

Anh nói như ra lệnh, cô gái líu ríu ngồi xuống

Anh mang hai cốc cà phê tới, ngồi liền kề cạnh nàng, chuyển cho đàn bà 1 cốc:

– Em uống đi mang lại tỉnh táo. Mệt không?

Lần thứ 2 anh hỏi thanh nữ mệt ko với giọng khác hoàn toàn ngày thườngNàng nắm cốc coffe lên mũi hít hà, hi vọng hương coffe làm cô gái tỉnh táo bị cắn để đọc chuyện gì sẽ xảy ra cho cả anh với nàng.

Anh để ly cafe xuống, chuyển tay ôm vai nàng, bóp chặt:

– bọn họ làm sao bây giờ đây hả em? Anh cần thiết nghĩ ra được điều gì tốt ho cảNàng vẫn nhị tay ôm chặt lấy cốc cafe, như thể nó là điểm tựa duy nhất của đàn bà lúc này.

– Ý anh là sao?

– Anh yêu em

Choang, cốc cafe trên tay người vợ rơi xuống, người vợ kinh hoàng quan sát nó, còn anh thì cuống cuồng:– Em bao gồm sao không, nó nóng đấy, em ngồi yên

Anh chạy vội vào bàn thao tác làm việc cầm hộp giấy, khom xuống lau tinh tế vào chân nàng, nơi váy bị cafe vướng vào, cầm tay cô bé xem xét có bị phỏng không, rồi cẩn thận thu dọn đụn miểng cốc vừa tan vỡ ra.

Xong đâu đấy, anh lại ngồi xuống cạnh nàng, ôm vai nàng lần nữa

– Em bình tĩnh đi. Hoàn toàn có thể em không tin nhưng đó là sự thật. Sự thật mà hôm nay anh cũng phải phê chuẩn với bản thân anh.

– Là như thế nào? cô gái vẫn chưa biết chuyện gì vẫn xảy ra

– Anh nghĩ là anh yêu em trường đoản cú hồi anh đi nghỉ châu Âu. Hồi đó anh đưa gia đình đi nhằm ngăn việc anh tuyệt nghỉ quanh quẩn về em. Tuy thế sang đến đó anh càng nghĩ về em các hơn, anh đi tìm mua khăn đến em, với còn mua những thứ nữa tuy vậy anh không dám tặng kèm hết đến em, anh vẫn duy trì nó sinh hoạt tủ kia.

– Sao anh không tặng ngay hết?

– Anh sợ. Anh hại anh đang làm cho sai kéo theo em sai

– lúc anh ôm em ở khách sạn là sao? Anh di động cầm tay em ngơi nghỉ trên máy cất cánh nữa?

– Anh dường như không kiềm chế được phiên bản thân, anh xin lỗi

– Anh biết em yêu thương anh từ cơ hội nào?

– dịp em vê đây được 3 tháng

– Sao anh nhằm mặc kệ hầu hết chuyện như thế?

– ban sơ là vày công việc, em làm được nhiều việc đến anh. Kế tiếp cộng thêm cảm xúc của anh nữa, anh mê thích ở cạnh em, rỉ tai với em, làm việc với em, đi công tác làm việc với em…

– Anh biết như thế này là không nên mà.

– Anh biết mới nỗ lực đến tận bây giờ, nhưng lại anh không nuốm được nữa. Phải bao gồm một chuyện nào đó xảy ra, phải tất cả một phương pháp nào kia để tháo dỡ gỡ. Anh ngột ngạt và khó thở lắm rồi. Bây giờ anh bỏ em lại và hối hận suốt từ cơ hội lên sản phẩm công nghệ bay. Anh về thành phố nhưng không thích về bên hay văn phòng, anh bảo taxi đi lang thang khắp chỗ rồi trở lại sân cất cánh chờ em cho đến giờ. Anh suy nghĩ, tìm cách giải quyết nhưng không không tồn tại một giải pháp nào khả dĩ. Anh thương những con, anh đề xuất gia đình, anh buộc phải công việc, anh yêu và phải em. Anh lưỡng lự nên vứt cái nào, giữ mẫu nào.

– Thế bà xã anh?

– Anh không biết, thọ rồi đàn anh sống độc lập với nhau.

– Là vẫn yêu nhau?

– không hẳn, chỉ cần sống như phần đông chuyện, mọi tín đồ vẫn sinh sống như thế. Nhưng cảm xúc với em lại khác, là nhớ, là thèm muốn…

– bởi vì em kỳ lạ mà

– không ít người lạ cùng với anh không phải riêng em

– Anh bao gồm bồ không? Ý em là những cô người mẫu ý?

– không tồn tại bao giờ

– Anh điêu

– Anh thề. Bao gồm vài lần vì xã giao mà lại phải thân thiện với họ cơ mà chỉ vì các bước và chấm hết. Bà xã anh vẫn chính là người bọn bà nhất trong đời anh cho tới lúc anh chạm mặt em

– Anh bất mãn gì với chị ấy không?

– Không, cô ấy cùng anh rất ít khi xảy ra mâu thuẫn. Có lẽ vì cô ấy lành quá, đa số bỏ qua hết hầu như lỗi lầm của anh, anh cũng chính vì như vậy mà không nỡ có tác dụng cô ấy tổn thương.

Im lặng

– Em ghét anh như vậy này không?

– Em ghét như vậy này. Em hy vọng yêu anh mà không một ai biết.

– Em thơ ngây vừa thôi. Phương pháp em chăm lo anh nhưng mà anh không phân biệt tình cảm của em có họa là anh bị đần.

Nàng ngả đầu vào vai anh, nước đôi mắt lăn dài. Anh xiết chặt nàng, rồi vỗ vỗ:

– Em chớ khóc, rồi họ sẽ kiếm tìm ra cách thôi

– Em mong mỏi về nhà

– Một dịp nữa đi. Ngồi cùng với anh một lúc nữa đi.

– ko em về, em cần suy nghĩ chuyện này. Anh đưa em về đi, xin anh đấy.

Ạnh đưa bạn nữ về bởi xe của anh. Cả hai lặng ngắt suốt quãng đường cho tới lúc đứng trước cổng khu vực nhà phụ nữ anh bắt đầu nói:

– Em đừng vứt đi đâu là được. Bọn họ sẽ cùng để ý đến và search cách giải quyết và xử lý chuyện này. Em hẹn với anh chứ?

Nàng vâng rồi đi như chạy về phía nhà.

Đêm đó cô gái không ngủ, và thiếu phụ nghĩ anh cũng ko ngủ. Nàng ước ao gọi điện mang đến anh, nàng mong muốn nói tiếp với anh về câu chuyện mà đàn bà là tín đồ làm dở dang. Nàng ý muốn anh biết là con gái yêu anh biết bao, thanh nữ cần anh biết bao, cô bé thèm khát anh biết bao… rất nhiều thứ mà người vợ phải kìm nén thường niên trời vừa qua. Nhưng nữ giới sợ, chần chừ giờ này anh ở đâu, đã về đơn vị hay đang lang thang trên phố, hay đã trốn tránh ở đâu đó trong một khách hàng sạn… nhằm nàng hoàn toàn có thể gọi điện được.

*

Sáng hôm sau nàng gọi điện đến doanh nghiệp và xin nghỉ ngơi phép 3 ngày. Suốt thời hạn vừa qua từ thời điểm ngày đến làm việc với anh, số đông nàng vẫn còn đó nguyên phép. Vì tình yêu với anh, thiếu phụ thấy thời điểm nào cô gái cũng thấy mình buộc phải cho anh, cho công ty nên nàng không muốn nghỉ. Lần thứ nhất nàng xin nghỉ 3 ngày thường xuyên làm chúng ta HR kinh ngạc và hỏi có việc gì không.

Xem thêm: Dùng Chiêu Bài "Đẹp Trai Không Bằng Chai Mặt Hay Trai Mặt ": "Mình Hẹn Hò Nhé?"

Nàng cũng lần chần nàng nghỉ để làm gì, có một điều duy nhất bây giờ là nữ cần thời gian, không khí để suy nghĩ. Sáng cô bé vẫn cho đón con ở nhà mẹ đẻ cùng đưa nhỏ đến trường, rồi bạn nữ trở về nhà lau chùi lại thành phầm sau mấy ngày đi vắng. Vừa làm thiếu nữ vừa nghĩ. Loanh xung quanh luẩn quẩn, phụ nữ chẳng suy nghĩ ra được điều gì để rất có thể goị là kết luận. Nữ thấy người vợ tội lỗi lúc bị anh phát hiển thị tình yêu thương của phụ nữ và có tác dụng anh yêu thương nàng, nhưng người vợ thấy hạnh phúc đến vô biên bến khi nghĩ đến loại ôm của anh, khi anh nói anh ghi nhớ nàng, nàng không biết làm nuốm nào để tiếp tục sống, tiếp tục thao tác trong hoàn cảnh trớ trêu mà chị em đã tạo ra này.?

Nàng ghi nhớ lại cuộc hôn nhân gia đình của nàng, hầu như rất ít khi thiếu nữ nhớ về nó. Điều ứ đọng lại độc nhất trong cuộc hôn nhân gia đình đó là đứa con trai nàng yêu hơn cả mạng sinh sống của mình.

Nàng và chồng nàng là mối tình đầu của nhau, yêu nhau trường đoản cú hồi nhị đứa học tập lớp 11, rồi đi học đại học lại học thuộc trường khác khoa, rồi ra trường và mỗi đứa về một Bộ khác nhau nhưng làm các bước hao hao nhau, rồi cưới nhau cùng sinh đàn ông đầu lòng. Chú ý bề ngoài, đó là 1 trong những cuộc hôn nhân khá lý tưởng. Tuy thế sau tứ năm, số đông rạn nứt ngầm giữa hai vợ chồng bắt đầu bùng phát. Chẳng bao gồm gì kinh gớm, chỉ nên hai vợ ông chồng nàng yêu nhau đến quen thuộc như chúng ta bè, bắt buộc dễ bỏ lỡ những thói hư tật xấu của nhau. Nhưng lúc trở về sống cùng với nhau, đều thói lỗi tật xấu đó lại tác động trực kế tiếp nhau, ban đầu thì bỏ qua mất được, sau thì nhiều vô kể quá thấy khó khăn chịu, tích tụ vĩnh viễn thành ức chế, và cuối cùng là bùng nổ. Một trong những phần nữa nhị vợ ông xã cùng tuổi, trình độ ngang nhau, làm cho cùng một ngành nên rất lôi cuốn có phần lớn tranh cãi, bất đồng trong các bước và ý kiến nhưng không có ai chịu nhường nhịn ai. Xích míc kéo dài thêm hơn 1 năm thì ngừng khi chồng nàng nước ngoài tình với một cô gái cùng cơ quan. đàn bà không cực khổ lắm vì điều ấy vì tình yêu đã biết thành mâu thuẫn tạo cho nó nhạt dần đi rồi, điều người vợ xót xa là nhỏ nàng. Con nàng không còn được ba yêu với một tình cảm vô bờ bến – điều cơ mà cả hai còn có để níu duy trì cuộc hôn nhân gia đình này.

Bây giờ ông chồng nàng đã bao gồm tình yêu thương mới, tình yêu giành riêng cho con chỉ từ phân nửa, thời gian giành riêng cho con chỉ còn phân nữa. Người vợ vẫn chịu đựng đựng toàn bộ vì con, vì bé nàng cần được có một mái ấm gia đình trọn vẹn, do con cô gái là nam nhi nên phụ nữ không đủ anh dũng để nuôi dạy nó một mình… Đó là những tại sao mà bất cứ người vk nào cũng đều có để níu duy trì cuộc hôn nhân gia đình đã chỉ còn là loại vỏ. Nhưng lại sức chịu đựng đựng của cả hai tất cả hạn, ông chồng nàng cũng là người dân có lương trọng điểm nên không muốn lừa dối người vợ mãi, ko đủ khả năng sống hai mặt mãi, nữ giới thì sống thứ vờ vì không còn tình yêu, chỉ với lại đứa con… Cuối cùng ông chồng nàng là người đưa ra ý kiến li hôn. Bạn nữ như bao thiếu phụ khác, cũng níu kéo một thời hạn khá dài rồi buông tay.

Cuộc phân tách tay diễn ra trong im lẽ, không hận thù cơ mà đầy tiếc của bạn trong cuộc. Kế tiếp một vài ba tháng ck nàng cưới vợ, và cô bé thì chuyển công việc từ phòng ban nhà nước để đi làm cho nước ngoài với mức thu nhập cá nhân cao, đủ kĩ năng để nuôi con tốt nhất. Cuộc đời như vậy trôi đi, tám năm tiếp theo thì nàng chạm mặt anh.

Cho mặc dù cho là sai trái, thì đàn bà vẫn suy nghĩ nàng gặp anh, yêu thương anh là định mệnh, số trời trái ngang. Nên nữ yêu thầm lặng, ko hi vọng, không mong mỏi. Tình yêu kia như là một trong những bông hoa tươi được cắm trong cái lọ hoa rực rõ bằng nhựa của cuộc sống nàng. Chị em ví đời bạn nữ là lọ hoa vật liệu bằng nhựa rực rõ vì thực sự thanh nữ đã cố công để triển khai nó rực rỡ. Nó bùng cháy rực rỡ bởi hình ảnh yêu cuộc sống thường ngày của nàng, nó bùng cháy bởi cuộc sống kinh tế viên mãn mà lại tự tay đàn bà thu vén, nó tỏa nắng rực rỡ vì cô bé đã nuôi dạy được một cậu nam nhi đẹp như tranh vẽ cùng thông minh tất cả tiếng… tuy nhiên chỉ có bạn nữ biết, nó chỉ nên hoa nhựa, nó hoàn toàn có thể trường tồn vĩnh viễn và rực rõ thọ dài, dẫu vậy nó không có hương cùng vị của một loài hoa thật để có thể khô héo, rực lên rồi tàn đi hóa kiếp mới. Cho tới ngày nàng chạm mặt anh…

Đó là đông đảo chuổi ngày bạn nữ biết nhớ nhung, thiếu phụ biết mình làm cho đẹp bởi vì ai, con gái biết mong ngóng, bạn nữ biết hạnh phúc ngập tràn trái tim khi anh làm nào đấy cho chị em một giải pháp vô tình, và nàng cũng biết đau buồn đến ngẹn thở khi nghĩ mang đến anh đang niềm hạnh phúc đâu đó mặt gia đình, lúc vô tình nàng chạm mặt hai vợ ông chồng anh ở 1 nơi mua sắm nào đó, hoặc vào những tiệc ngọt của công ty, của công ty đối tác và chị em được mời đi cùng… Đó new là đầy đủ chuỗi ngày đàn bà sống thiệt sự, chứ không hẳn tồn tại. Vì sao không cứ như vậy mãi được, nguyên nhân lại tất cả ngày hôm qua???

Nàng liên tiếp thế như thế nào đây?

Không thể coi như chưa tồn tại gì xảy ra để tiếp tục tình yêu thì thầm lặng bên anh, điều đó là kiên cố chắnCòn rời vứt anh, chuyển cho một doanh nghiệp khác? nghĩ thôi, thiếu nữ đã thấy đau quặn lòng. Một tình ái giết chết lòng tin yêu cuộc sống của nữ về bầy ông, về hạnh phúc, tám năm đơn độc lặng lẽ… Anh đã đưa về cho nữ giới một cuộc sống thường ngày mới, tình thương mới, hạnh phúc mới. Bao gồm anh bạn nữ mới đích thực thấy mình đang sống và làm việc chứ chưa hẳn tồn tại. Giờ đồng hồ bảo con gái xa anh, bạn nữ phải quay lại cuộc sống thường ngày trước kia, cộng thêm nỗi nhớ anh nữa, thiếu phụ sống ra sao đây?

Nàng không muốn nghĩ tiếp, thiếu phụ thấy đầu đau như búa bổ, nhì mắt cay xè, cái cảm hứng muốn ngủ một giấc không bao giờ dậy nữa lại lộ diện trong đầu con gái sau mẫu lần con gái cầm quyết định ly hôn. Nàng thấp thỏm khi nghĩ đến bé nàng, lần như thế nào ý suy nghĩ đó xuất hiện thì cô bé cũng nghĩ về đến con và thấy sợ hãi. Lúng túng vì nhỡ đâu trong một time nào đó quá yếu ớt nàng sẽ làm cho điều lẩn thẩn dột, cùng vĩnh viễn người vợ không được thấy được con nàng, con nữ sẽ đơn nhất trên cuộc sống này. Nghĩ vậy nên nàng bò vào giường, trùm chăn và bắt đầu khóc. Thiếu phụ nghĩ khóc rất có thể giải tỏa hết được đầy đủ nỗi nhức đang hóa học chứa trong trái tim nàng, để nó trôi hết đi và nàng sẽ tỉnh táo bị cắn lại.

Một lúc người vợ nghe tiếng chuông cửa. Hai, tía lần, dồn dập. Chần chừ là ai, nhưng là ai thì nữ giới cũng không muốn gặp lúc này. Thanh nữ bịt tai lại cầm cố mặc kệ giờ đồng hồ chuông dồn dập và réo rắt ngoài kia. Hết chuông lại cho điện thoại, cô gái càng không muốn nghe thời gian này. Một cơ hội thì phần đa thứ lặng ắng trở lại, cô gái mở chăn ra cùng thở. Tiếng tin nhắn từ smartphone vang lên, người vợ lại quấn chăn tiếp, rồi lại lặng ắng. Chị em rón nhón nhén mở chăn ra, trong trái tim rất sợ một loại âm nhạc nào này lại vang lên, tuy thế không, thiệt may mắn. Nữ giới lại nhìn chăm chăm vào trằn nhà, phần đa thứ trở cần trống rỗng. Nàng chợt nghĩ trù trừ ai biết nàng trong nhà giờ này mà điện thoại tư vấn cửa nhỉ? Lại cả điện thoại nữa, Anh, bắt buộc rồi, bao gồm khi là anh. Anh new biết là bây giờ nàng ở nhà thôi. Thanh nữ bật dậy, mở năng lượng điện thoại, tin nhắn của anh: “Anh sẽ ở ngoài, em xuất hiện đi”.

Nàng vùng dậy, lao ra cửa sau thời điểm nghĩ chính là anh,

Cửa vừa mở, nàng đã thấy anh đứng đó, anh gườm gườm nhìn lại nàng, ko nói ko rằng đẩy cô gái sang một mặt và đi thằng vào nhà. Ngồi trệt xuống ghê sofa trong tứ thế căng thẳng nửa nằm nửa ngồi, anh nhìn thanh nữ với vẻ tức tối:

– Anh đã nói gì với em tối nay? Sao em auto nghỉ việc mà ko nói gì với anh? Anh đang bảo cho anh thời gian, bọn họ sẽ thuộc nhau giải quyết và xử lý mọi chuyện cơ mà?

Nàng thấy yêu thương anh vô bờ bến. Nữ giới biết anh đang có khá nhiều tâm tứ giằng xéo trong đầu, nhưng cô gái cũng thế, có khá rộng gì anh đâu? tự nhiên nàng ngồi xuống thảm cạnh chân anh, bốn thế ngồi của một kẻ hầu đối với ông vua, rồi nữ đặt cằm lên đùi anh:

– Em nghỉ ngơi phép. Có tác dụng với anh bao lâu rồi em đang nghỉ một ngày phép như thế nào đâu.

– giỏi em nghỉ ngơi để đi kiếm việc ở công ty mới?

– Em chưa biết, hiện thời em muốn nghỉ ngơi và xem xét đã.

Anh ngồi thằng dậy, nâng mặt bạn nữ lên:

– chỉ việc em hẹn với anh độc nhất vô nhị một điều là em không trở nên đi đâu nhằm anh không kiếm ra, được không?

– ví như cứ ở sát nhau mãi thì hồ hết chuyện vẫn đi về đâu? Em chỉ mong giá như moị chuyện như trước đó khi chuyến công tác làm việc này. Cả em và anh đều an ninh hạnh phúc.

– Em tưởng nạm à? Em tưởng anh là sắt là đá cơ mà cứ yêu thương em kiểu trẻ con tương bốn nhau vắt à?

Nàng thấy cảm rượu cồn – bởi vì tình yêu anh có với nàng. Cô bé ốp tuyệt tay anh vào má, cùng nói:

– chỉ cần được như thế này với em là đủ rồi

– Anh thấy ko đủ, anh ao ước nhiều hơn

– Anh đang sẵn có vợ mà

– Thế bắt đầu là bế tắc

– Chị ấy biết không?

– không biết, em còn không biết làm thế nào nó biết

– Nó là ai?

– Là M (là vợ anh)

– Sao anh call là nó?

– À ừ vậy nên M – anh lạ lẫm gọi hình dạng ” cô ấy”, nghe dở hơi lắm

– thay anh đề cập chuyện với người khác cũng gọi em là “nó” à?

– À thì tất cả đôi lúc

Cả anh và chị em bật cười. Anh vốn không vẻ bên ngoài cách, nhân viên trong công ty cũng chính vì thế mà cực kỳ quý anh. Cả hai cảm thấy nhẹ nhõm hơn sau khoản thời gian cười. Anh đưa tay xoa xoa vào bụng với bảo:

– Anh đói

Nàng nhảy dậy:

– Anh chưa ăn sáng sao?

– Anh chưa, tưởng em đi làm việc thì rủ đi ăn uống sáng luôn thể

Một cách tiến nữa trong biện pháp anh biểu lộ sự gần gũi với nàng. Bao lâu nay dù đề xuất đến công ty sớm vì các bước đột xuất hay đi làm bình thường, nào đa số biết anh đã nạp năng lượng sáng. Anh bảo lúc thì anh ăn ở nhà, thời điểm anh ăn uống ngoài hàng. Chưa bao giờ nàng thấy anh mời thanh nữ hay ai đó trong công ty đi ăn sáng. Rủ cô gái đi nạp năng lượng sáng, tức là anh ban đầu muốn thuộc nàng…

– Để em làm món ăn sáng cho anh

– Ừ, anh nghỉ ngơi một lúc, lát anh lên cỗ X gặp mặt lão p. Lúc như thế nào được em gọi anh nhé.

Nàng đi vào bếp, vừa làm món ăn sáng cho anh cô gái vừa thấy hạnh phúc lâng lâng. Bạn nữ nhớ anh mê say món trứng ốp la cùng với bánh mì, nam nhi nàng cũng thích món này cần nhà nữ lúc nào thì cũng sẵn. Cô gái làm bọn chúng trong chốc lát, cơ mà khi sở hữu ra thì phái nữ đã thấy anh nằm hẳn xuống ghế, đôi mắt nhắm nghiền. Anh vẫn ngủ – nữ giới không nỡ phá giấc của anh. Hẳn là anh đã thức xuyên đêm qua, cộng với stress vì chuyện vừa xẩy ra nên thiếp đi. Thiếu phụ đặt đồ ăn lên bàn, ngồi xuống cạnh anh, ngắm nhìn và thưởng thức khuôn phương diện đẹp nam tính và cứng rắn của anh. Ko kìm được, thiếu nữ đưa tay sờ viền môi anh, rồi mũi anh, anh vẫn ngủ say sưa, đàn bà đưa tay luồn vào mái tóc của anh. Anh thức giấc cùng giữ tay phái nữ lại, kéo người vợ nằm ngang trên fan anh:

– Anh đẹp không?

– Đàn ông đẹp làm cho gì, thanh nữ mới nên xinh đẹp.

– Em siêu đẹp mà, có ai nói với em như vậy chưa?

– Chưa, một số anh bạn trai thân của em bảo là em “ngọt nước”

Anh ở nghiêng lại để xem vào mắt nàng:

– Em đẹp nhất thật đấy. Thân hình nhỏ nhừng tròn và cân đối, domain authority em trắng, nét khía cạnh em vô cùng xinh… Em trù trừ được là nhiều lúc anh hay quan sát trộm em lúc em say sưa làm việc, hoặc thời gian em thuyết trình dự án công trình anh cũng chỉ quan sát em rộng là nghe em nói đấy.

Nàng thấy ngượng khi lần đầu tiên nghe anh khen người vợ như thế, nhưng lại lòng cô gái như mở cờ. À là anh tất cả nhìn thấy nàng lôi cuốn chứ không phải chỉ nhìn thấy cô gái thông minh với được việc. Cô bé úp mặt xuống ngực anh, nói vọi lên:

– Khiếp,anh sến vượt đấy.

– Uh, sến đấy.

Rồi anh kéo mạnh đàn bà để mặt nàng gần tiếp giáp mặt anh, cảm xúc như anh chuẩn bị hôn cô bé thì con gái vùng ngồi dậy bảo anh:

– Anh ăn sáng đi. À nhưng mà em hại nó nguội rồi, nhằm em đi hâm lại đã.

– Thôi khỏi, anh ăn luôn. Dĩ nhiên anh buộc phải đi luôn đây, anh hứa rồi.

Nàng không biết là anh vội cho hẹn thật giỏi anh cũng ngượng như chị em nên tránh. Cả nhị quá già để có những biểu thị yêu đương đẳng cấp này. Cũng lâu quá rồi thanh nữ mới lưu giữ lại cử chỉ thân thiết với đàn ông. Ngượng nhưng tình thực là đàn bà rất muốn anh liều hơn, cương quyết hơn thì nàng chắc sẽ không còn từ chối. Nhưng ngoài ra anh cũng dát không kém, chẳng đủ dũng mãnh làm gì đến nơi cho chốn. Cho đến lúc anh rời khỏi cửa, đàn bà với tay sửa lại cà vạt cho anh, rồi vòng đeo tay ôm cổ anh, thì thầm: em nhớ anh. Anh cũng ôm chặt lấy thanh nữ và bảo: Trưa nhé, em nấu cơm trắng đi, nhì đứa cùng ăn. Một lúc nữ giới đẩy anh đi, và quay trở lại phòng nhà bếp để đun nấu bữa trưa như anh đã hẹn. Nhưng bữa trưa cầu kỳ của nàng, bữa trưa nàng mong đợi, bữa trưa mà thiếu phụ nghĩ là sẽ sở hữu được điều nào đấy xảy ra… thì sau cùng nàng nạp năng lượng một mình, như đang ăn uống phải cỏ.

Anh đi rồi, cô gái đi chợ để nấu bữa ăn tình yêu cho tất cả hai, bữa cơm chính thức hẹn hò đầu tiên, cô bé háo hức vô cùng. Trê tuyến phố đi, con gái cố nhớ lại những món anh đam mê ăn… nhưng mà khỏi bắt buộc cố, những thứ này đã nằm trong đầu nàng.

Cuối thuộc thì dở cơm cũng xong. Phải nói bữa cơm cô gái nấu “đẹp” với giản dị, vì nó giống những bức ảnh trên mạng mọi bạn vẫn chụp về bữa cơm gia đình truyền thống. Nữ giới biết anh thích các bữa ăn như thế này vô cùng. Những lần đi nhà hàng quán ăn với khách dù sang mang đến mấy anh cũng gọi thêm hầu hết món truyền thống lâu đời là canh cua, giết kho, trứng tráng, cà pháo, cá rán… Còn lúc đi cùng với nàng, anh chỉ chọn quán ăn nào siêng về mọi món như thế.

Nàng núm bộ áo quần ám hương thơm thức ăn, bằng bộ quần áo ở nhà giản dị, vơi nhàng. Soi bản thân trong gương, nàng phân biệt một đàn bà sạch sẽ, gọn gàng và thơm tho. Thực chất anh đã đi công tác với nàng nhiều, làm cho việc ban đêm với con gái nhiều rồi buộc phải hình ảnh nào của cô gái anh cũng quen thuộc rồi. Chỉ gồm hình ảnh nàng vào bếp lôi thôi, bạn nữ quát nhỏ học bài, phái nữ cáu gắt với cha mẹ nàng… là anh chưa biết. Chị em sẽ buộc phải cố giữ phần lớn gì anh đã từng nhìn thấy chị em thôi.

Đang đứng trước gương thì tất cả tiếng tin nhắn. Nữ giới mở máy: Xin lỗi em, anh lại sở hữu việc ko về ăn uống trưa được, tương lai anh bù nhé.

Nàng ngồi phịch xuống. Lời nhắn đưa phụ nữ về cùng với thực tế. Sáng mang đến giờ bạn nữ cứ như bạn đi vào mơ, chỉ nghe biết anh, cho tình yêu thương của anh mà quên đi thực tại, anh đang sẵn có một gia đình, anh đang xuất hiện một công ty, anh cần phải có một hình hình ảnh đẹp…

Nàng ngồi vào bàn ăn, nước mắt ko rơi mà cứ thấy cay cay làm việc mắt, cơm rất ngon nhưng đề xuất cố lùa new hết được vơi bát. đàn bà biết thực tại, cô gái hiểu thực tại, nhưng đây là lần đầu tiên cả hai gửi trạng thái quan lại hệ, lần trước tiên hai bạn hẹn ăn cơm cùng với tư cách khác ngày xưa… Anh bảo anh yêu thương nàng, chắc rằng anh phải ghi nhận nàng ngóng anh cố gắng nào chứ. Sao anh để nàng đau đớn trong lần thứ nhất thế này? xuất xắc anh đã nghĩ lại, anh vẫn thấy ăn năn vì mọi gì nói với nàng, anh đã… hàng nghìn giả định xảy ra trong đầu nàng, chả biết giả định nào đúng sai, tuy nhiên giả định nào cũng làm đàn bà đau đớn.

Lại tất cả tin nhắn của anh: Em sao rồi? bao gồm nhận được tin nhắn của anh ấy không? Mai nhé, mai anh dành cho em cả ngày.

Nàng tự dưng nhớ ra là chưa trả lời tin nhắn của anh nên chắc anh lo. Cho dù chuyện gì xẩy ra đi nữa, đàn bà cũng không muốn anh bận lòng, nên nàng nhắn lại: giờ em bắt đầu đọc được tin, may vượt em cũng lười nấu cần đang tính rủ anh ra phía bên ngoài ăn. Thôi em về bà ngoại ăn uống đây, bao gồm gì liên hệ sau anh nhé.

Rồi phụ nữ đi lau chùi và vệ sinh mọi thứ, xong xuôi leo lên chóng nằm. Phái nữ chẳng biết làm gì là leo lên giường và ráng dỗ bản thân vào giấc mộng chờ mang lại giờ đón con đến lớp về. Con cô gái học trường quốc tế có xe đưa đón mà lại khi đi công tác làm việc lâu ngày new về thì hay là người vợ chở nó đến lớp và đón nó về bởi nó phù hợp thế. Khi trở về hai người mẹ con thể nào thì cũng tìm cách long dong đâu kia với yêu mong của “cậu chủ”. đều lúc như vậy này thiếu phụ cần con biết bao, chỉ việc nhìn thấy nó, nói chuyện với nó là thiếu nữ quên hết thảy. Với lại có nó nàng cảm giác là nàng khả năng hơn, nàng hoàn toàn có thể nhấn chìm đều khổ nhức vì thiếu nữ cần làm cho một người chị em đẹp trong đôi mắt nó.

Một thời điểm thì phái nữ thiếp đi, trong giấc mơ cô bé cũng thấy lếu láo loạn những hình hình ảnh của anh và thiếu nữ nhưng không rõ hình hình ảnh nào lại hình ảnh nào. Chuông điện thoại cảm ứng thông minh báo thức đến giờ đón con đổ, thiếu nữ bật dậy quan sát vào điện thoại: 12 cuộc hotline nhỡ của anh ý và 14 cuộc call nhỡ khác. Người vợ nhớ bạn nữ đã tắt chuông điện thoại cảm ứng thông minh trước lúc ngủ. Nàng bắt đầu rà kiểm tra lại số điện thoại cảm ứng nhỡ, xem các số như thế nào nàng quan trọng phải hotline lại. Anh là fan đầu tiên, con gái nghĩ hẳn anh đang lo ngại lắm vì ngoài điện thoại thông minh anh còn nhắn thêm 3 tin nhắn. Đại khái sao cô gái không nghe máy, giận anh hay bao gồm chuyện gì, xong xuôi việc anh phi quý phái bây giờ. Chị em nhắn lại mang đến anh là sẽ ngủ quên vì ngày qua ngủ muộn, giờ con gái đang đi đón con và đưa nhỏ đi chơi, anh chớ sang, mai chạm chán nhau.

Nàng lưỡng lự ngày mai sẽ cố kỉnh nào, nữ giới vừa mong chờ để được gặp anh, để biết vụ việc của anh là gì cơ mà lỡ hẹn với nàng, lại vừa sợ hãi ngày kia đến, và đều chuyện kết thúc. Chưa bắt đầu, sao cô gái đã thấy khổ với chiếc tình yêu thương ngang trái cùng tội lỗi nắm này?