TRUYỆN THEO ĐUỔI VỢ CŨ ĐÃ LY HÔN

Giọng nói khàn khàn mê tín đồ của Trần Thanh hao Vũ xẹt qua tai tôi khiến cho tôi trsinh hoạt đề xuất mê loạn, không kìm được mong muốn vươn tay bao phủ lấy anh.

Bạn đang xem: Truyện theo đuổi vợ cũ đã ly hôn

Nhưng tôi duy trì được một chút ít lý trí của chính mình, sử dụng sức đẩy Trần Thanh Vũ ra, anh lãnh đạm nhìn tôi: “Huỳnh Bảo Nhi.” “Trần Tkhô hanh Vũ, hiện nay anh và tôi vẫn tất cả vk chưa cưới với ông chồng chưa cưới của bản thân rồi, sau khoản thời gian ly hôn thì quan hệ thân chúng ta đang chẩm hoàn thành, đừng làm cho phần nhiều cthị xã nhàm chán này nữa” “Cthị trấn tôi làm với em là chán nản ư?” Trần Thanh hao Vũ vắt chặt tay đnóng mạnh vào tường, tôi quan sát từng giọt máu của anh ấy tung bên trên sàn đơn vị mà lại Cảm Xúc nhức, trái tim run rẩy liên miên.

Trần Tkhô cứng Vũ… năng lượng điện rồi sao? “Phải” Tôi nhắm đôi mắt ko nhìn Trần Thanh hao Vũ, chỉ tất cả làm cho chũm tôi mới thốt ra được mọi lời nhẫn trung tâm điều này. “Tôi đọc rồi, Huỳnh Bảo Nhi, em man rợ lắm, em… không có trái tyên ổn.”


TАмliπh247.cом sẽ thay đổi τАмliлh247.мe

Trần Tkhô cứng Vũ lùi sau này, cười dịu luân chuyển bạn đi thoát khỏi phòng.

Tôi bỡ ngỡ nghe giờ bước chân rời đi của anh ý, lúc này từ đầu đến chân tôi không hề chút ít sức lực lao động như thế nào.

Tôi cười khổ ngồi xuống, chú ý hầu như lốt ngày tiết loang lổ xung quanh khu đất hồi thọ. Trần Tkhô cứng Vũ, sau cùng anh mong muốn tôi đề nghị làm gì đây? Trần Tkhô hanh Kiên đã bị tiêu diệt, tôi đã dần dần đồng ý tử vong của anh ý ấy, tuy nhiên lòng tôi vẫn không hề nguôi ngoai nghiêm.

Ngày Trần Tkhô cứng Kiên ra đi, bà mẹ anh ấy đang điên rồi, nên những khi cơ sở y tế mới mong thịt tôi. Tôi cực kỳ áy náy, Lê Minh Quang vẫn luôn luôn yên ủi tôi, bảo rằng tôi chớ trường đoản cú trách nát mình về tử vong của Trần Thanh Kiên nữa.

Nhưng sao tôi có thể ko tự trách nát mình được cơ chứ?

Hôm nay là ngày gửi tang Trần Thanh Kiên, bầu trời ảm đạm, snóng giật đùng đùng, tôi pthánh thiện muộn nhìn tia chớp xẹt ngang qua khung trời không tính hành lang cửa số, tín đồ lũ ông bao gồm nụ cười bùng cháy nhỏng ánh phương diện ttách ấy đang ra đi rồi.


Đọc tiếp tại TАмliπh247.me nhé !

Bây tiếng tôi new đọc được, tính mạng con người bé người nhỏ dại bé cùng hy vọng manh biết bao!

Tôi chú ý ra phía bên ngoài hành lang cửa số hồi lâu, mãi cho đến khi chuông cửa vang lên tôi new tỉnh giấc táo lại mà đi mở cửa.

Nhìn thấy Lê Minch Quang mặc tây trang màu sắc đen, tôi liếm song môi khô khốc, nói: “Chúng ta đi thôi”

Tuy bà mẹ Trần Thanh hao Kiên không muốn thấy tôi mang đến dự tang lễ của anh ấy, tuy thế tôi vẫn mong mỏi cho để đưa tiễn anh ấy một lượt ở đầu cuối.

Lê Minc Quang nuốm tay tôi, an ủi nói: “Đừng sợ hãi, anh ở đây.” “Vâng.” Tôi chú ý Lê Minch Quang, vắt chặt tay anh ấy.

Lê Minch Quang nói không sai, bao gồm anh ấy làm việc lân cận, tôi không cần phải hại.

Chúng tôi phát xuất đến tang lễ của Trần Tkhô cứng Kiên, ttránh cũng bắt đầu đổ mưa. Trận mưa này không nhỏ, trong cả tài xế cũng có chút khó khăn. “Bảo Nhi, bây giờ vẫn kẹt xe pháo, nếu như em mệt nhọc thì phụ thuộc vào ghế ngủ một chút đi.” Lê Minch Quang xoay đầu sang, ôn hòa nói cùng với tôi.

Tôi gật đầu, mà lại hiện thời đầu óc của tôi lại rất là thức giấc táo.

Tôi nhìn cơn mưa khổng lồ xung quanh cửa sổ, đường phố khoác lên mình một màu trắng xóa khiến tôi ko thấy được chình họa vật phía bên ngoài. Tôi nhíu mi, chú ý chằm chằm những người dân đi mặt đường gấp vã ngoài đó hồi lâu, xe pháo chậm rãi di chuyển.

Bình thường xuyên đi đến khu vực ra mắt tang lễ chỉ mất 10 phút ngồi xe pháo, thể dẫu vậy chần chờ vày mưa, kẹt xe pháo tuyệt nguyên nhân là cái gì mà tôi cùng Lê Minc Quang tốn tương đối nhiều thời hạn new cho này được.

Xem thêm: Chơi Game Sinh Nhật Nobita, Game Tính Điểm, Tro Choi Sinh Nhat Cua Xuka

Lúc Shop chúng tôi đến vị trí thì phía bên trong đang chật kín tín đồ, nhiều phần là người thân với bọn họ hàng công ty họ Trần, mặc dù thời gian thông thường hết sức ít qua lại tuy thế sẽ xảy ra cthị xã này thì bọn chúng ta cũng yêu cầu mang lại nhằm phân chia bi ai.

Những người kia thấy được tôi mau chóng quăng qua ánh mắt đầy khinh hay. Lúc tôi còn là vợ của Trần Thanh Vũ, đàn chúng ta cũng nhìn tôi với ánh nhìn ấy, tôi vẫn quen thuộc cùng với nó rồi.

Tôi cùng Lê Minch Quang cúi đầu thắp nhang, tĩnh mịch đứng một mặt.

Mẹ Trần Tkhô hanh Kiên nhận ra tôi, đột nhiên nổi điên lên lao qua, cũng may đàn bà bà ấy kéo lại được. Trần Tkhô hanh Kiên tất cả một cô em gái, hôm trước tôi chỉ biết em gái anh ấy sống sinh sống nước ngoài, tôi cũng trước đó chưa từng gặp qua cô ấy.

Em gái Trần Thanh Kiên nhìn tôi rồi chuyển fan người mẹ sẽ nổi điên ra khỏi kia, sau đó cô ấy đi mang lại vị trí tôi. Tôi nghĩ cô ấy đã vấn đáp tôi về chết choc của anh ý trai cô ấy, mặc dù thế cô ấy chỉ nhìn tôi hồi thọ rồi nói: “Chị Bảo Nhi, chị rất có thể đi thuộc tôi một chút được không?”

Tôi và Trần Khả Hân xa lạ biết nhau, nghe cô ấy nói vậy tôi khá kinh ngạc.

Lê Minc Quang cố kỉnh chặt tay tôi, cơ hội anh ấy định không đồng ý thì tôi chống lại. Nếu là em gái Trần Thanh hao Kiên thì tôi cấp thiết phủ nhận được, cho dù Trần Khả Hân hy vọng nói đồ vật gi tôi đông đảo đồng ý hết. “Được.” Tôi đồng ý quan sát Trần Khả Hân. “Bảo Nhi.” Lê Minh Quang lo ngại tôi sẽ bị Trần Khả Hân có tác dụng tổn định thương thơm, anh ấy thế chặt tay tôi.

Tôi nhìn vẻ khía cạnh lo ngại của anh ý ấy, cầm tay ngược trsống lại: “Đừng lo mà lại, em không vấn đề gì đâu.”

Lê Minc Quang nghe tôi nói nắm mới tĩnh mịch nhìn tôi: “Anh đã đứng sinh sống cửa hóng em, tất cả chuyện gì thì Điện thoại tư vấn mang lại anh.” “Được.” Tôi bi đát mỉm cười nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh ý ấy, sau đó theo Trần Khả Hân lên lầu.

Tang lễ của Trần Thanh hao Kiên được cử hành sống bên cạnh Sảnh trong phòng chúng ta, Trần Khả Hân dẫn tôi đến chống của Trần Tkhô giòn Kiên.

Tôi nghi vấn nhìn cô ấy, nhưng lại cô ấy ko nói gì cả. “Tôi sẽ biết chị từ rất lâu rồi.” Trần Khả Hân dẫn tôi vào phòng rồi nói.

Tôi nghe cố kỉnh đơ mình quan sát Trần Khả Hân, tôi khá không hiểu nhiều các lời cô ấy nói.

Tôi không biết Trần Khả Hân nói cùng với tôi điều đó để gia công gì?

Tôi phủ nhận, cầm cố tay Lê Minc Quang, thấp giọng nói: “Minh Quang, chúng ta đi thôi.”

Qua chuyện của Trần Thanh hao Kiên lần này, tôi sẽ thấu hiểu một đạo lý, phải biết quý trọng bạn trước đôi mắt, tôi quan trọng để Lê Minch Quang trở thành Trần Thanh khô Kiên sản phẩm nhì được. Một khi tôi vẫn quyết định thì sẽ không còn để Trần Thanh hao Vũ khiến cho tôi xê dịch trung ương trí nữa.

Lúc tôi và Lê Minch Quang bong khỏi nhà Trần Thanh khô Kiên, bên phía ngoài ttránh mưa hết sức lớn, Lê Minch Quang thế chặt tay tôi, cơ hội tách đi bỗng nhiên chạm chán Trần Tkhô giòn Vũ và Nguyễn Mỹ đến điếu phúng.

Trần Thanh Vũ quan sát tôi chằm chặp, dù từ bây giờ người đứng ở bên cạnh anh là Nguyễn Mỹ. “Trùng đúng theo tởm, ngạc nhiên cô Bảo Nhi trên đây hành động nhanh lẹ thật, kiên cố trong thâm tâm đang hổ thứa hẹn nhỉ?” Nguyễn Mỹ cười cợt lắng đọng nói cùng với tôi.

Tôi không thích so kè cùng với cô ta, dù sao trung khu trạng tôi từ bây giờ ko được giỏi lắm, không muốn thủ thỉ quá thãi với Nguyễn Mỹ.

Nguyễn Mỹ thấy tôi không ngó ngàng tới cô ta, khuôn khía cạnh chớp nhoáng trnghỉ ngơi nên vặn vẹo vẹo. “Minch Quang, chúng ta đi thôi.” Tôi ôm chặt hộp gỗ trong ngực nói với Lê Minch Quang.