Văn Như Cương Van Thuy Duong

"Bây giờ đã ở tuổi 44, cũng có thể coi là tôi đã đi quá nửa đời tín đồ rồi, có những thứ tôi không khi nào quên, có những khổ cực tưởng như nặng nề thể thừa qua nhưng hiện giờ khi quan sát lại tôi bất chợt thấy tôi thiệt sự đã cứng cáp từ những khổ sở đó..."


*LTS: Vốn dĩ biết cô Văn Thùy Dương qua báo chí và mạng xã hội, trong để ý đến của tôi, cứng cáp cô ấy là một người khó khăn tính, và nguyên tắc, đúng như cương vị thống trị giáo dục cô đang cầm giữ. Nhưng tôi không ngờ, cô dấn lời gặp mặt gỡ một cách rất vui vẻ. Với tôi đã bao gồm duyên được nghe cô share rất các điều về bản thân, gia đình, cuộc sống hiện tại, cùng những xem xét rất sâu sắc về nghề giáo. Ấn tượng của tớ về cô là sự việc thân thiện, sát gũi, giọng nói ấm áp, với thần thái hết sức đẹp, rất cuốn hút. Và cô đã có những chia sẻ rất chân tình...

Bạn đang xem: Văn như cương van thuy duong


*

Cô Văn Thùy Dương - Hiệu phó trường thpt Lương gắng Vinh (Hà Nội). Cô sinh vào năm 1972, là con gái út PGS. Văn Như Cương
Trưởng thành từ đa số đau khổ

Tôi đã làm cho mẹ đối kháng thân đang 14 năm có lẻ. đầy đủ người biết đến tôi làcon gáiút của GS. Văn Như Cương, ngoài ra tôi nghĩ phần đông người nghe biết tôi vì những điều hơi khác thường mà tôi đã có lần làm, ví dụ điển hình tôi công khai bênh cô tình nhân của nam nhi mình trước công luận và sau đó cưới cô nhỏ bé về làm vợ cho nam nhi ngay lập tức. Chẳng hạn là tôi cùng mọi người chăm sóc bố và đảm bảo ý con kiến là chữa bệnh cho bố bằng cách thức y học hiện đại nhưng đồng thời đó tôi lại tạo cho mình một ý thức ở nơi khác nữa. Tôi quy y cửa Phật và về miếu tụng gớm dược sư cho bố hàng ngày.

Từ một con bạn phóng khoáng, tính như bầy ông, thích hợp xe xe hơi to, ham mê xe xe gắn máy phân khối lớn, thích rong ruổi thuộc câu lạc bộ Leica khắp những nẻo con đường để học hỏi và giao lưu chụp ảnh, thích có tác dụng những câu hỏi to tát của bọn ông tới mức ít khi chịu ngồi yên một chỗ... Thì bây chừ tôi đã có thể ngồi mặt hàng tiếng đồng hồ đeo tay tụng kinh cầu an lành cho bố, điều này khiến cho tôi mềm mại và mượt mà hơn, nhẫn nhịn hơn... Tính đến bây giờ, tính ra sẽ hơn 900 ngày tôi lái xe 100 km một ngày để về miếu tụng kinh, tôi làm điều này không chỉ là cho cha mà còn cho việc an lành của tất cả học viên tôi nữa.


*

*

*
Tôi gồm niềm đam mê lớn với những chiếc xe to, mọi fan cũng tuyệt hỏi về sở thích này, nhưng lại hiện tại, tôi không thích nói rất nhiều về nó.

Bây giờ đã ở tuổi 44, cũng rất có thể coi là tôi đã từng đi quá nửa đời fan rồi, bao gồm thứ tôi không bao giờ quên, có những đau khổ tưởng như cực nhọc thể vượt qua nhưng hiện thời khi chú ý lại tôi tự dưng thấy tôi thật sự đã trưởng thành từ những buồn bã đó.

*
Các nhỏ là hễ lực, là mối cung cấp sống của tôi.

Tôi sinh đàn ông đầu lòng là Văn Quỳnh lúc còn rất trẻ, mới đôi mươi tuổi, là SV ĐH thẩm mỹ công nghiệp. 6 năm sau, bé Hin – Tiểu sơn Sa ra đời. Khi Quỳnh được 10 tuổi và Hin được 4 tuổi, tôi ly hôn. Nói theo cách khác đó là khoảng thời gian nhiều cung bậc xúc cảm nhất, nhức khổ, vui sướng, thoải mái và cô đơn, nghĩ về lại cũng thấy phệ khiếp chính vì lúc đó ly hôn, tôi đã cho rằng tôi thất bại. Bây giờ, sau khoản thời gian đã luyện cho chính mình quên hết tất cả, tôi chỉ gìn giữ một câu duy nhất nhưng lúc phân chia tay bố Quỳnh với Sa nói:"Cô bắt buộc cảm ơn tôi mới đúng vì nếu lúc sống với cô, tôi chiều chuộng quan tâm cô không còn tất cả, làm cho hết tất cả cho cô thì bây giờ cô gồm vững vàng trẻ trung và tràn đầy năng lượng được như thế này không?!". Bây chừ nghiệm ra thấy anh ý nói đúng khôn xiết và sau này nếu có gặp gỡ lại anh ý, nhất định tôi đã nói lời cảm ơn chân thành. Cái ý kiến của anh ý, về sau tôi đã mang đó để dạy cho nhỏ mình, dạy dỗ cách con tự lập, tự quá qua khó khăn, học giải pháp chịu áp lực trong cuộc sống, trường đoản cú chủ giải quyết và xử lý khó khăn của mình, làm bởi được hầu như điều mình muốn bằng cách đàng hoàng với đúng đắn....

Cuộc sốngđơn thânvới hai con tất cả vất vả thiệt nhưng sát bên tôi luôn luôn có người đồng bọn thiết, kia là các con với là nghị lực của mình. Đã có tín đồ hỏi tôi không cô đơn, ko thấy mong mỏi tìm cho mình một người bầy ông thiệt sự ư? Nói ko thì không đúng cùng tôi đã từng thử nhưng lại tôi vẫn thật nhận ra tôi thích phù hợp với việc ở 1 mình cùng những con hơn. Mặc dù biết đâu mang đến cuối đời, tôi cũng trở thành tìm được cho chính mình một bạn để tôi có thể chăm lo họ, để đàn trẻ có thể yên chổ chính giữa về tôi hơn.

*
Không đề nghị tôi không tồn tại những dự kiến không giống sau lần đổ vỡ đầu tiên, nhưng cụ thể cái gì không cân xứng thì yêu cầu bỏ qua, chắt lọc cho bản thân cái xuất sắc nhất, khiến cho mình thấy hạnh phúc nhất.

Lũ trẻ đơn vị tôi luôn luôn rất phát âm chuyện, biết gia đình nhà mình có truyền thống lâu đời ra sao, đề nghị chúng luôn làm phần đông thứ bao gồm chừng mực, vui chơi và giải trí có giới hạn. Bản thân làm mẹ, lại làm quá trình quản lý giáo dục, tôi cũng làm cho gương cho các con, lấy ví dụ như quan điểm đẹp là sự phù hợp. Đi tiệc thì mang áo dự buổi tiệc chứ quan trọng mặc thiết bị thể thao. Là nghề như nghề của tôi, không lúc nào mặc áo mỏng, áo hở hang.

Cả 2 đứa đông đảo đi du học tập ở Mỹ, làm việc Úc, nhưng bên cạnh đó tôi chưa thấy điều gì các con mang đến nhà khiến cho mình ngạc nhiên. Chỉ bao gồm điều ngạc nhiên duy nhất, thiếu hụt vắng bè cánh trẻ, phần lớn thói quen thuộc của bà mẹ này tự dưng dưng đảo lộn không còn cả. Chị em cũng cứng cáp khi xa những con, khi tất cả chúng ở mặt mọi sản phẩm công nghệ mình đầy đủ ỷ lại, đi chơi được chúng xách đồ,mặc cả hộ,được không nên vặt đủ thứ… tuy nhiên khi bí quyết nhau nửa vòng Trái Đất, bà bầu phải trường đoản cú làm toàn bộ một mình.

*
Khi bắt đầu làm mẹ đối kháng thân, tôi nghĩ rằng học bí quyết nuôi dạy con 1 mình rất khó. Tuy vậy trải qua rồi, lại thấy nó không tởm gớm bằng chuyện mình bỗng cô đơn khủng ghê khi các con béo lên.


Công thức dạy dỗ con: nghiêm nhặt + yêu thương thương

Tôi là 1 người nguyên tắc, nghiêm khắc, ko như chúng ta nhìn thấy ở ko kể hoặc phát âm trên facebook đâu. Ví như hỏi các con về mẹ, chắc chắn là chúng cũng biến thành nói bà mẹ nghiêm khắc. Mà lại mà, ở một trong những phương diện,tôi luôn luôn hòa nhập với những con, bởi chúng đã buộc phải sống chỉ bao gồm mẹ lúc còn rất bé.

Bamẹ consống cùng cả nhà và để đảm bảo an toàn quyền tự do thoải mái của mọi người thì công ty chúng tôi phải bao gồm nguyên tắc riêng, như các con buộc phải làm gì sẽ giúp mẹ, được phép làm những gì và ko được phép làm cho gì… và đề ra nguyên tắc rồi thì ko vi phạm. 3 fan sống phổ biến thì phải gật đầu đồng ý nhau, tất nhiên sẽ có lúc các con tất cả lỗi thì bọn chúng vẫn bị mắng, thậm chí là bị tiến công là chuyện thường. Phương pháp tôi dạy những con từ nhỏ dại là thói quen có tác dụng việc, là sự việc cho nhận yêu thương, là việc chia sẻ, là điều mà chúng nó luôn yêu cầu nhớ: "vật hóa học là điều quan trọng nhưng không hẳn là quan trọng nhất". Bây chừ có thêm con dâu cũng vậy, mái ấm gia đình tôivẫn bao hàm nguyên tắc riêng nhằm sống với nhau hòa thuận, nhiều lúc cũng giận nhau nhưng luôn luôn tìm phương pháp làm lành, nhiều khi cũng lớn tiếng nhưng tiếp đến thường gặp mặt gỡ để bày tỏ ý kiến và tình cảm. Không tốt nhất thiết khi sai buộc phải nói nhu muốn lỗi mà hoàn toàn có thể dùng hành động để giải quyết khúc mắc. Có lúc tôi sai, tôi sẵn sàng xin lỗi nhưng có lúc không nên thiết, rất có thể thay ý muốn lỗi bằng bữa ăn tối do bao gồm tay tôi nấu bếp hoặc rủ chúng đi nạp năng lượng coi như có tác dụng lành. Không tốt nhất thiết lúc nào thì cũng phải nói yêu cầu lỗi một bí quyết cứng nhắc....

Vào facebook của sơn Sa đang thấy, trước đây nhỏ bé Hin vô cùng thần tượng mẹ, trong một quá trình nào đó. Nhưng trong tương lai lớn lên, chạm mặt gỡ không ít người trong thế giới rộng lớn, thì mẹ không thể là thần tượng duy nhất nữa, bạn ấy có thêm gần như mối thân thiện mới, tuy vậy không tức là mẹ trong tim tưởng của các con bị sụp đổ. Nói tầm thường tôi cảm thấy mình đã làm một người người mẹ tốt, xong xuôi được nhiệm vụ vun đắp thêm 2 công dân tốt cho xã hội.


*
Văn Quỳnh- đàn ông lớn của tớ đã trưởng thành, có gia đình bé dại của riêng con.

*
"Một người mẹ nghiêm khắc nhưng lại biết quan tâm chăm sóc, biết phân tách sẻ, biết yêu thương, sẽ tác động lớn đến cuộc đời những con sau này, chế tạo dựng những thói quen xuất sắc cho con: kiến thức lao động, kinh nghiệm yêu thương, thậm chí thói quen giãi tỏ tình cảm với nhau nữa".


Gia đình tôi tất cả truyền thốnggiáo dụctừ rất mất thời gian đời, toàn cây cao bóng cả được rất nhiều người biết đến và kính trọng. Cách đó 4 nắm hệ, cố gắng Văn Đức Giai là quan lại văn vào triều, mang đến thầy Văn Như cương cứng cũng phần nhiều là nhà giáo cả. Cả nhà em họ Văn cũng đều hiến đâng cho ngành giáo dục đào tạo hết mình, không ít người dân phấn đấu lên Hiệu trưởng, nhà giáo ưu tú, rạng danh cái tộc.

Xem thêm: Ốp Lưng Zte Blade D Lux Tpu Dẻo 4 Màu, Điện Thoại Zte Blade D Lux

Tôi cũng đều có đôi phần mong ước về sau được gia công nghề như bố. Ngày xưa, thầy Cương nghiêm nhặt lắm. Bao gồm đánh không? Có! thậm chí còn có các trận đòn hiện nay tôi vẫn nhớ rất rõ ràng vì siêu đau. Cái nghiêm tương khắc của cha đã ăn vào máu, thành kí ức với thành một trong những phần con bạn tôi và sau này tôi cũng dậy con theo như xa xưa tôi được dạy dỗ dỗ, một biện pháp rất từ bỏ nhiên. Tuy nhiên bầy trẻ trong gia đình shop chúng tôi (kể cả những con của các chị gái tôi) ngoài vấn đề chịu sự giáo dục và đào tạo từ truyền thống gia đình thì chúng còn được chúng tôi (tôi và các chị) nỗ lực thấu phát âm chúng, coi chúng như bạn, gần gụi để phân chia sẻ. Ngoài câu hỏi chúng chịu đựng sự giáo dục của gia đình, chúng còn được từ bỏ học, tự xác minh và bày tỏ quan điểm của mình. Chúng rất có thể tự bộc lộ bạn dạng thân, cùng tôi, thông qua đó uốn nắn chúng. Tôi nhớ thời xưa tôi nghịch hơn, bướng hơn những chị tôi bắt buộc tôi thường bị đánh các hơn, mắng nhiều hơn thế và tôi luôn biết ơn ba tôi vị điều đó, fan dạy tôi biết chịu đựng đau, bắt tôi học cách chịu áp lực nặng nề trong cuộc sống, bạn luôn giận dữ với tôi hơn với người ngoài... điều đó khiến sau này, trong cuộc sống, tôi vững quà và bao gồm sức chịu đựng đựng tốt hơn mức bao gồm thể.


*
Bố luôn là tín đồ nghiêm khắc tốt nhất với tôi, nhưng lại cách giáo dục và đào tạo của bố đã hỗ trợ tôi trưởng thành, hiểu biết nhiều hơn.

Bài học tập này cũng góp tôi những trong quá trình sau này, tôi cũng đã có lần tâm sự trong bức thư viết cho phụ huynh đầu năm học mới:

"Ngoài việc đòi hỏi về việc nỗ lực học tập xin các vị hãy biết yên cầu ở con cái thói quen lao động, thói quen giúp đỡ bố mẹ. Xin những vị cũng đề cập cho nhỏ những khó khăn trong công việc, sự stress của một ngày để những con quen thuộc dần với sự cần phải share khó khăn với ba mẹ. Đừng mang lại con rất nhiều điều kiện mặc dù có thể. đề xuất nhớ, thừa giàu cực nhọc hơn quá qua nghèo khổ.

Ngày xưa, thanh niên quyết đề xuất cố gắnghọc tậpđể đổi đời, để sở hữu một cuộc sống tốt hơn nhưng bây giờ, sự thừa qua những đk sống vừa đủ để thành công là điều cực nhọc hơn nhiều. Bọn họ hãy dạy con biết lao động.

Tôi đã có lần nói với nhiều học viên như sau: phụ huynh đi làm và để được trao lương( quyền lợi) thì đều sở hữu nghĩa vụ và nhiệm vụ đối với quá trình của mình. Bây chừ các con bao gồm những quyền hạn (được nuôi ăn uống miễn phí, quần áo giày dép cài đặt thả cửa, đi ăn hàng cũng thoải mái, đi coi phim vô số...) thì những con cũng bắt buộc có trách nhiệm với người cho các con những quyền lợi đó, các con kể mang lại cô, những con có nhiệm vụ gì? cùng đã nhiều trường phù hợp ngay cả bố mẹ cũng không vấn đáp được câu hỏi này.

Muốn những con thành công, hãy biết yên cầu đúng mực.Hãy dạy những con biết phương pháp chịu áp lực nặng nề và quá qua nó một cách đúng đắn.

Dạy các con biết chấp hành kỷ luật nếu muốn tự do, chịu kỷ nguyên tắc như là 1 trong cách kính trọng danh dự.

Dạy nhỏ cách trung thực, nhất là khi có lỗi, cần phải biết nhận lỗi và nhận một phương pháp đúng lúc. Điều này quyết định kĩ năng thành công trong sửa lỗi cho các con..."


*
Bố là người ảnh hưởng nhiều nhất cho chuyện làm cho mẹ, dậy con của tôi.

Gia đình tôi vừa truyền thống lâu đời nhưng cũng khá hiện đại, tôi thường xuyên tìm giải pháp cùng bé vượt qua nặng nề khăn, không nên lầm, thay bởi chỉ trách mắng. Tôi nhớ mãi hồi bé dại mẹ bảo,không học tập thì chỉ gồm đi bơm xe pháo thôi nhé, tôi sợ hãi lắm, nhưng hiện thời không “dọa” lũ trẻ vì vậy được. Ví dụ như một ông tía có con trai nghịch ngợm, quát tháo nó rằng lỗi thì bố sẽ đến về quê, nó xoay ra bảo “vâng, về quê cũng được, con không học tập nữa”, vậy thì ông cha sẽ làm vật gì đây?Rất các lần bạn hữu trẻ nhà tôi ngạc nhiên, vì chưng sáng ra bị mẹ mắng sa sả, cơ mà chiều về vẫn vui vẻ cười đùa với chúng nó. Đó nguyên nhân là tôi gồm một khoảng thời gian để ngẫm nghĩ bản thân với các con đúng sai cố nào.Làm phụ huynh nhưng ta vẫn đầy dịp giận dỗi những con chứ, nhưng đề nghị nghĩ xem, thường xuyên giận bọn chúng khi xảy ra chuyện gì đó, liệu có tính năng không, giỏi là thực trạng xấu đi.Nguyên tắc thì nguyên tắc, dẫu vậy vẫn cần xen lẫntình cảmyêu yêu mến của mình, thì con cái mới gọi được, áp để quá bọn chúng sẽ ngừng hoạt động với mình, rồi nảy sinh những cái tiêu cực,đến mức ấy sẽ không còn dạy được nhỏ nữa. Nuông chiều quá, bọn chúng cũng ỷ lại, sinh hư. Dạy dỗ con không hề dễ, dẫu vậy nếu kiếm tìm ra cách của riêng rẽ mình, để những con mập lên thành người tốt, thì đó là phương pháp đúng đắn.

Tôi cũng học được biện pháp xin lỗi những con, ngày xưa cụ công cụ bà không làm được điều này. Thường thì tôi nhắn tin, hoặc chế tạo group chat trên facebook, gửi “tối hậu thư” là buổi tối nay công ty mình ăn uống cơm thời gian 7h cùng nói chuyện. Rứa là đầy đủ thứ đều giải quyết được bên trên phương diện đối thoại một giải pháp trực tiếp để hiểu nhau. Tất cả khi nó cũng nảy ra những cái rất căng thẳng, người mẹ con giận nhau cho mấy hôm,nhưng có tác dụng saobỏnhau, cáu nhau mãi được, còn công việcchungnữa chứ. Hay tôi khôngngại xin lỗi,lũ trẻ em cũng hiểu, thỉnh thoảng nháy mắt một chiếc bảo con gái đi chợ, chiều bà bầu con thuộc nấu cơm, vậy làđâu lại vào đấy.


Chữ “Tâm” của một bạn làm thầy

Ngoài việc dạy dỗ những con sinh hoạt nhà, thì tôi cũng luôn nỗ lực làm tròn vai trò thống trị học sinh sinh sống ngôi trường cha tôi đã chiếm hữu hết tâm huyết suốt hơn 20 năm qua. Năm vừa rồi, tôi đưa tổng thể lớp 12 khóa trước lên miếu nghe giảng pháp về chữ TÂM. Chữ TÂM to lớn cực kỳ, nhưng nếu nói thì nhị quyển sách dày không không còn được. Tôi thường nói với học tập sinh của chính bản thân mình rằng:“Nếu như đôi mắt anh nhìn mà anh không để tâm thì thầy cô giảng gì, viết gì anh cũng không hiểu biết nhiều được. Giả dụ anh đùa với đồng đội mà ko để trung ương thức, cảm giác của bản thân đi sâu hơn thì không thể hiểu vì sao bạn lại khóc mỗi khi đến lớp, để share với bạn”. Đó chỉ là đều điều rất bình thường thôi mà lại nếu dòng tâm không đặt ở trái tim thì cũng cần thiết hiểu được bạn khác ước ao gì.

Cái TÂM củanghề giáolà đặc biệt cực kỳ. Nó chưa hẳn là lúc nào cũng nói ngọt thì đã là tốt, mắng mỏ vẫn là không tốt, phiên bản thân đàn trẻ khi ra trường, chúng sẽ nhớ rất nhiều lời trách mắng hơn là những thầy cô luôn luôn thỏa hiệp với bọn chúng nó. Bởi vì thầy cô mong các con tiến bộ, học hành xuất sắc giang thì mới có thể bức xúc, la mắng như thế. Chữ TÂM khó lý giải trong một câu một chữ, tuy vậy với những bạn làm nghề gõ đầu trẻ, toàn bộ đều do tấm lòng dành riêng cho lũ trẻ mà lại thôi.


*
Tôi luôn luôn quan niệm, làm cho nghề giáo phải kê chữ TÂM lên đầu.
Nhiều và không ít học sinh bây giờ biết biện pháp sống, chúng rất tình cảm, còn hơn cả mình tưởng tượng. Đến bây giờ, tôi đã nhận được không hề ít món vàng kỷ niệm từ học tập sinh, gồm có thứ thi phảng phất tôi lại mang ra xem lại coi như là một điều khích lệ, nhiều khi xem ngừng lại rã nước mắt. Chưa phải là hoa xuất xắc “văn hóa phong bì” mà đó chỉ là những chiếc bưu thiếp nhưng tôi sẽ giữ hết sức lâu, lọ hạc giấy kèm lời khuyên đầy xúc động nhưng tôi luôn đặt lên trên bàn làm cho việc. Chỉ việc vậy thôi, đã khiến cho tôi ấm lòng vô cùng.
*

Trong trong cả hơn hai mươi năm tôi có tác dụng ở trường, có tương đối nhiều điều khiến cho tôi thiệt sự hạnh phúc, gấp nhiều lần hơn phần đa điều khiến cho tôi bi đát bã. Đó là sự trưởng thành củahọc sinh, là hiệu quả mà chúng đã đạt được sau mỗi kỳ thi, là gần như tin nhắn báo tin đỗ đại học, đi nước ngoài, đầy đủ tin nhắn share tâm sự, gần như tin nhắn khi chúng buồn, khi chúng vướng mắc trọng cuộc sống. Và gồm vô vàn thứ mà có lẽ đến cuối đời không bao giờ tôi quên... Tôi nhớ, khoảng đó trường shop chúng tôi còn ở 93 ước Giấy, lúc tôi đi xe cộ máy mang đến trường, tôi dựng xe cộ và đột nhiên thấy ngơi nghỉ dãy hành lang tối cạnh văn phòng, các con học sinh cấp 2 đứng rất đông, thấy tôi mang lại chúng tức khắc ồ lên: "Cô có tóc mớiiiii!". Với tôi bất chợt nhận ra, học sinh luôn xem xét mình, chúng thật sự quan tâm đến thầy cô... Có một cử chỉ ấy, bè cánh trẻ đã khiến tôi niềm hạnh phúc vô cùng, với tôi lưu giữ cái cảm hứng ấy cho đến bây giờ

Được các em call là “cô” xưng “con” cũng mang lại cho tôi tương đối nhiều kỷ niệm đẹp, với những khoảnh khắc tình cảm thầy trò vô giá. Hay thì đàn trẻ ko bày tỏ xúc cảm một biện pháp khô khan đâu, bọn chúng khéo rộng nhiều. Ví dụ như hồi tô Sa đi du học, bao gồm đứa nhắn tin rằng:“Mẹ ơi nhỏ sang ngủ với người mẹ nhé!”. Chúng không bảo là cô ơi cô đừng buồn, mà share với mình theo phong cách khác, khiến mình cảm cồn hơn.

Có học sinh cũ inbox, kể đủ sản phẩm công nghệ chuyện nhưng tôi không biết:“Cô ơi, ngày xưa lũ con lúc nào cũng chờ cô đến, nhằm xem hôm nay cô mang gì, cô là thần tượng của tụi con, tự hỏi làm nạm nào và để được như cô”… Đó vừa là chổ chính giữa sự, vừa là khích lệ rất lớn với tôi.

*
Hoa có thể tàn phai nhưng phần lớn lời những con viết cho những thầy các cô, đến cuối đời 90 tuổi thầy cô vẫn có ra đọc. Đó là sự sung sướng thực sự của nghề giáo


Lại một thời điểm dịp lễ Hiến chương đơn vị giáo nước ta nữa đến, trong năm này trường tôi phát động phong trào làm thiệp tặng ngay thầy cô, không cần thiết phải hoa vàng đắt tiền, chỉ việc các trò biết bày tỏ cảm giác đã là món quà quý giá nhất với người đứng bên trên bục huấn luyện và đào tạo dỗ những em hàng ngày.Tôi kính chúc tất cả những tín đồ thầy, người cô luôn mạnh khỏe, yêu nghề, cùng giữ vững mẫu TÂM vào sự nghiệp trồng người.